Thiên Thủy Tụng
訟 . 有 孚 , 窒, 惕 .
Tụng: Hữu phu, trất, dịch.
中 吉 . 終 凶
Trung cát, chung hung
利 見 大 人 . 不 利 涉 大 川.
Lợi kiến đại nhân, bất lợi thiệp đại xuyên.
Trên nói “Minh di” – là sự thật, chân lý đã bị che mờ ẩn khuất, thế thì cùng một vấn đề ắt có nhiều cách hiểu khác nhau, năm người mười ý, ai cũng cho mình là chân chánh. Trang Tử nói : “Thiên hạ chi đạo, bất quá thị phi nhị tự” – Mọi nẻo đi trong thiên hạ, cuối cùng lại xoay quanh hai chữ Phải – Trái. Ai cũng cho mình là đúng, thì những kẻ trái với ý mình sẽ bị mặc định là sai, sai đúng bất hòa tất nhiên phải xảy ra cái sự tranh cãi.
Kinh nói: Tụng, hữu phu, trất, dịch.
“Tụng” nghĩa là tranh cãi, là kiện cáo, là sự trách móc lẫn nhau. Khi thời “Tụng” xảy ra, nếu cả hai bên chỉ biết cố chấp giữ vững cái mình cho là đúng, mà không nhìn vào cái cơ sở mà nhân đó mình bảo lưu cái quan điểm của mình thì ắt là sự tranh cãi này sẽ diễn tới “dụng binh”, “ẩu đả” bằng binh khí “miệng, lưỡi” trước tiên, sau đó vẫn không thể khuất phục lẫn nhau thì một là chia năm xẻ bảy mà tan rã rời xa nhau, hai là “lưỡng bại câu thương” – sự thật bị trôn vùi và hai bên đều cùng chịu tổn thương, tổn thất. Do đó, Thánh nhân khuyên răn: “hữu phu” – cần có sự thành tín, nói lên sự thật và tin tưởng lẫn nhau, cùng hướng về sự thật để mà phát lộ ra Chân lý – cũng tức là “Minh” bất “di” đó vậy.
“Trất” là tắc nghẽn không thông, như người bị bịt mồm bịt mũi; “Dịch” nghĩa là cảnh giác, thận trọng, phải thấy cái việc tắc nghẽn không thông này rất đáng sợ, có thể “chết người” đấy ! Vì thế khi có sự “tụng” xảy ra, cần bình tĩnh tháo gỡ, để cho “dễ thở”, mới mong có ngày vạn sự được hanh thông.
Kinh nói: Trung cát, chung hung.
“Cát”, “Hung” là hai lãnh vực mô tả kết quả như ý và bất như ý, sự “cát” thì khiến cho vui vẻ, sự “hung” thì khiến cho sợ hãi lo âu. Bên “vui” bên “buồn”, cũng nằm trong tứ trạng “hỷ”, “nộ”, “ái”, “ố” (mừng, giận, buồn, vui) mà tâm con người thường hay gặp phải. Thật ra thì nó cũng rất bình thường như bốn mùa luân qua chuyển lại, song phàm nhân có ai chấp nhận được sự thật ấy đâu, cho nên hết thảy mong cầu đều chỉ muốn được “như ý” và khi đạt được cái đó rồi lại muốn nó mãi mãi không đổi thay, giả như có đổi thay thì “bắt” nó lại phải thay đổi theo ý mình mới chịu. Chả khác nào bắt cảnh mùa Xuân phải như mùa Thu, cảnh mùa Đông phải như mùa Hạ, cứ thích mùa nào thì ép ba mùa kia phải giống y hệt với nó, nhưng mà quên mất, măng cụt Bến Tre thì mùa Đông mới có, sầu riêng Khánh Hòa thì mùa Hạ mới sinh, cam ngọt Hòa Bình Xuân kia mới tới, hồng ngâm Lạng Sơn Thu tới mới tìm. Thế giờ mà lỡ ghét khí hậu, lại thích trái cây thì phải làm sao đây ? Ô hay ! “Thiên bất tòng nhân nguyện” – Trời sao chiều hết được ý người, bởi người cũng chỉ là một giống loài thuộc thiên loài vạn loại trong Vũ trụ bao la, Địa cầu bé nhỏ mà thôi, có cũng được, mà không có thì chim thú có khi lại còn “hoan nghênh”. Cho nên Đức Thánh Chúa Jesus ra đời sẵn sàng chịu cảnh đóng đinh lên thập tự giá, lời Ngài nói giây phút chia tay ấy, sau này được truyền lại gọi là “Thất ngôn thập tự”, trong đó có câu rằng: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm.” Hẳn là con người chẳng phải có nhiều sai lầm lắm hay sao, vì thế “xưng tội” ở ngôi Chúa và “sám hối” ở nhà Phật mới trở thành việc thường nhật.
“Trung” là khoảng giữa, “Chung” là kết thúc. Từ khi bắt đầu sự tranh “Tụng”, cho tới lúc kết thúc thì chỉ có khoảng giữa là Cát hỷ, tại sao vậy ? Vì cố gắng tranh cãi tới cùng thì chỉ là sự thật chưa sáng tỏ, chứ sự thật mà sáng tỏ rồi thì sự tranh cãi cũng mất luôn, đâu còn chữ “chung” để mà nói nữa. Vậy thì “Trung” sở dĩ cát hỷ là vì đã hành theo cái “hữu phu” mà Thánh nhân dạy răn, do đó ôn hòa nhã nhẵn, thuận lẽ trung dung, mỗi người đều tự mình “cách vật trí tri”, cho nên sự thật nó phơi bày sáng tỏ. Nay nói khoảng giữa, tức là một bên là Phải, một bên là Trái, khoảng giữa tức là sự thật vậy. Như mặt trời lên thì sáng, cái sự ấy có ai nói là phải hay là trái nữa đâu ? cho nên chữ “Trung” này mới Cát Hỷ là ý chỉ cho sự thật đã được làm rõ ràng cho ra lẽ rồi đó thôi.
Kinh nói: Lợi kiến đại nhân, bất lợi thiệp đại xuyên.
Sự thật sáng tỏ thì được “lợi” ích cả đôi bên, sự thật mà che mờ thì đôi bên đều “bất lợi”. Bất lợi rồi thì làm sao mà “thiệp xuyên” – vượt qua dòng đời cho nổi, vấn đề vướng mắc nó che mờ nhân trí thì khó khăn chướng ngại nó cứ lởn vởn bao quanh, như con chuột chạy trên cái vòng tròn trong lồng kín, cứ chạy mãi chạy mãi, cho tới khi kiệt sức mà ngã xuống, ấy tức là hết đời. Ôi thôi ! Vậy thì chỉ có cách kiếm cho ra cái người “cao minh đại trí”, dụng cái lời định hướng như ngón tay chỉ trăng, cả hai tin nhau rồi cũng theo hướng tay kia mà chỉ, thì mặt trăng sự thật nó tỏ rõ trên cao, đêm đen “vô minh” huyền ảo sẽ không còn trói giữ đôi chân của bậc chánh nhân Quân tử trên con đường tự lợi, lợi tha. Vì thế, “kiến” tức gặp được bậc xuất cách cao minh - “đại nhân” - khi tranh cãi xảy ra, chẳng khác nào dân đen thấp cổ bé họng bị cường hào ác bá hãm hại lại được diện kiến Bao Chửng phủ doãn phủ Khai Phong (Bao Hắc Tử) – thiết diện vô tư rõ ngay gian, xiết bao oan khuất nó tan đi, nhật nguyệt tinh tú liền lấp lánh.
Sửa bởi HieuHcmVN: 28/05/2025 - 13:54















