Thực ra tôi nghĩ vấn đề không phải là nước nào hơn nước nào, chế độ nào hơn chế độ nào, mà là cơ bản là những nhà tài phiệt ở khắp các quốc gia, và chúng dùng đồng tiền để bằng những thủ thuật tinh vi để khống chế chính phủ các nước. Tất nhiên ở những nước tiên tiến, người dân hiểu biết và có sức mạnh thì chúng phải dùng những chiêu thức tinh vi và êm ấm hơn; còn ở những nước kém, dân ngu, dân yếu, dân lười, dân dễ bị lôi kéo thì chúng sẵn sàng dùng những chiêu rất thô sơ và đơn giản, để lại hậu quả nặng nề và đau đớn hơn.
Thiết nghĩ, đó về cơ bản vẫn là quy luật mạnh được yếu thua, lớn nuốt bé, giỏi thắng dốt, chăm thắng lười, kiên định thắng nản chí, chính kiến thắng ba phải... xuyên suốt trong mọi quốc gia, mọi tổ chức. Một anh to khỏe thường thích và sẽ bắt nạt anh gầy yếu, nhưng với anh khác cũng to khỏe thì anh ta cũng ko dễ bắt nạt, hoặc nếu có thì cũng dè chừng cẩn thận hơn.
Cho nên, muốn ko bị bắt nạt, đừng hy vọng và cầu xin người ta ko bắt nạt, mà bản thân mình phải vững mạnh, có đủ tri thức và chính kiến, không phải bảo gì cũng nghe. Điều đó đúng ở cấp độ quốc gia, tổ chức cũng như từng cá nhân. Nhưng, về cơ bản, moin thứ xuất phát từ con người. Cứ nhìn chúng ta, những người xung quanh ta... là thấy rõ hết độ mạnh yếu của nơi ta đang sống, đất nước ta đang sống ý mà, làm gì phải cao siêu đâu ra. Anh thế nào, xét 1 cách tương đối, an tâm là tổ chức anh, đất nước anh cũng vậy.
Chính phủ, người dân
Chính phủ, doanh nghiệp
Bài toán con gà quả trững đc tranh cãi suốt, mà bên nào cũng cho rằng bên kia phải là người đi trước và bên nào cũng có lý do để đúng tùy xem người tranh cãi thuộc phe nào. Tuy nhiên, tranh luận thế thôi chứ ai có thân phải biết tự lo cho mình, trồng chờ vào những thứ ngoài mình chắc cuộc đời mình nát bét lúc nào ko biết rồi lúc đó lại than thân trách phận. Kêu trời thì trời cũng bảo : chú còn không lo cho thân chú sao anh giúp được
Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn
Sửa bởi AnKhoa: 02/02/2012 - 13:41