Mộng
badboy
30/08/2012
Một sáng mùa thu nắng nhẹ rơi
Lá vàng rơi rụng khắp nơi nơi
Thênh thang em bước đường hoài niệm
Ngước mắt tìm ai tận cuối trời
Chuyện cũ ngày xưa lặng lẽ trôi
Giờ đây nhớ lại thoáng bồi hồi
Lối về lá rụng sương rơi ướt
Dĩ vãng xa xăm đã mất rồi.
Sửa bởi Zhukov: 30/08/2012 - 13:10
Lá vàng rơi rụng khắp nơi nơi
Thênh thang em bước đường hoài niệm
Ngước mắt tìm ai tận cuối trời
Chuyện cũ ngày xưa lặng lẽ trôi
Giờ đây nhớ lại thoáng bồi hồi
Lối về lá rụng sương rơi ướt
Dĩ vãng xa xăm đã mất rồi.
Sửa bởi Zhukov: 30/08/2012 - 13:10
badboy
01/09/2012
Trăng sáng đêm nay một góc trời
Chén trà, điếu thuốc ngắm sao rơi
Ngưu Lang thao thức niềm thương nhớ
Chức Nữ bồn chồn, dạ rối bời
Ô Thước trêu ngươi lời nguyện ước
Nhịp cầu cay đắng lắm người ơi
Chuyện xưa, nay ngẫm lòng xao xuyến
Tháng Bảy mưa ngâu khóc cuộc đời.
Sửa bởi Zhukov: 01/09/2012 - 13:33
Chén trà, điếu thuốc ngắm sao rơi
Ngưu Lang thao thức niềm thương nhớ
Chức Nữ bồn chồn, dạ rối bời
Ô Thước trêu ngươi lời nguyện ước
Nhịp cầu cay đắng lắm người ơi
Chuyện xưa, nay ngẫm lòng xao xuyến
Tháng Bảy mưa ngâu khóc cuộc đời.
Sửa bởi Zhukov: 01/09/2012 - 13:33
badboy
01/09/2012
Trăng sáng đêm nay một góc trời
Chén trà, điếu thuốc ngắm sao rơi
Ngưu Lang, Chức Nữ xa xôi quá
Ly biệt mỗi người một góc trời
Ô Thước hợp tan bến đợi người
Nhịp cầu cay đắng tuổi đôi mươi
Chuyện xưa, nay ngẫm lòng xao xuyến
Tháng Bảy mưa ngâu vắng tiếng cười.
Chén trà, điếu thuốc ngắm sao rơi
Ngưu Lang, Chức Nữ xa xôi quá
Ly biệt mỗi người một góc trời
Ô Thước hợp tan bến đợi người
Nhịp cầu cay đắng tuổi đôi mươi
Chuyện xưa, nay ngẫm lòng xao xuyến
Tháng Bảy mưa ngâu vắng tiếng cười.
nero
01/09/2012
Hằng Nga trộm thuốc - Cung Hằng còn bóng chiếc bơ vơ
Chức Nữ gieo thoi - Sông Ngân vẫn đôi bờ ngăn cách
Lá rụng hoa rơi chỉ là dự cảm. Càng đi sâu vào rừng cũng nghĩa là đang đi ra khỏi nó. Hai bán kính cuộc sống biết đâu là tâm điểm?
Chức Nữ gieo thoi - Sông Ngân vẫn đôi bờ ngăn cách
Lá rụng hoa rơi chỉ là dự cảm. Càng đi sâu vào rừng cũng nghĩa là đang đi ra khỏi nó. Hai bán kính cuộc sống biết đâu là tâm điểm?
badboy
03/09/2012
Thao thức năm canh ngẫm cuộc đời
Ngậm ngùi đêm vắng tiếng mưa rơi
Tuổi xuân sôi nổi đường quan lộ
Đầu bạc âm thầm dứt cuộc chơi
May mắn, rủi ro từng nếm trải
Đường đời gian khó chẳng nguôi ngơi
Đêm tàn gà gáy trời vừa sáng
Việc lớn chưa xong dạ rối bời.
Ngậm ngùi đêm vắng tiếng mưa rơi
Tuổi xuân sôi nổi đường quan lộ
Đầu bạc âm thầm dứt cuộc chơi
May mắn, rủi ro từng nếm trải
Đường đời gian khó chẳng nguôi ngơi
Đêm tàn gà gáy trời vừa sáng
Việc lớn chưa xong dạ rối bời.
badboy
03/09/2012
Thao thức năm canh ngẫm cuộc đời
Ngậm ngùi đêm vắng lệ sầu rơi
Thật thà, khẳng khái thường thua thiệt
Trí trá, cúi luồn được cuộc chơi
Hạnh phúc, đớn đau từng nếm trải
Đường đời gian khó chẳng nguôi ngơi
Nến tàn, gà gáy trời vừa sáng
Việc lớn chưa xong dạ rối bời.
Ngậm ngùi đêm vắng lệ sầu rơi
Thật thà, khẳng khái thường thua thiệt
Trí trá, cúi luồn được cuộc chơi
Hạnh phúc, đớn đau từng nếm trải
Đường đời gian khó chẳng nguôi ngơi
Nến tàn, gà gáy trời vừa sáng
Việc lớn chưa xong dạ rối bời.
badboy
04/09/2012
Thao thức năm canh ngẫm cuộc đời
Ngậm ngùi đêm vắng lệ sầu rơi
Thật thà, khẳng khái thường thua thiệt
Trí trá, cúi luồn được cuộc chơi
Hạnh phúc, khổ đau đường hoạn lộ
Lao tâm, khổ trí chẳng nguôi ngơi
Nến tàn, gà gáy trời vừa sáng
Việc lớn chưa xong dạ rối bời.
Ngậm ngùi đêm vắng lệ sầu rơi
Thật thà, khẳng khái thường thua thiệt
Trí trá, cúi luồn được cuộc chơi
Hạnh phúc, khổ đau đường hoạn lộ
Lao tâm, khổ trí chẳng nguôi ngơi
Nến tàn, gà gáy trời vừa sáng
Việc lớn chưa xong dạ rối bời.
badboy
04/09/2012
Một sáng mùa thu nắng nhẹ rơi
Dạo chơi ngắm cảnh nhẹ sầu vơi
Bướm vàng lác đác bay trong nắng
Sếu trắng từng đàn phủ cánh đồi
Cảnh vật mùa thu trong nắng sớm
Bồng lai tiên cảnh bước không rời
Hạ đi, thu đến vần con tạo
Vũ điệu mùa sang của đất trời.
Dạo chơi ngắm cảnh nhẹ sầu vơi
Bướm vàng lác đác bay trong nắng
Sếu trắng từng đàn phủ cánh đồi
Cảnh vật mùa thu trong nắng sớm
Bồng lai tiên cảnh bước không rời
Hạ đi, thu đến vần con tạo
Vũ điệu mùa sang của đất trời.
badboy
26/09/2012
Một mình đi dưới thu mưa
Quẩn quanh lạc lối đường xưa đâu rồi
Tôi đi tìm lại... chính tôi
Thuở hồn nhiên dưới khung trời tuổi hoa
Xòe tay hứng giọt mưa sa
Tuổi mong mưa đã nghìn xa không về
Dù nghiêng che mái tóc thề
Buồn se lạnh bước chân lề phố xưa
Một mình đi dưới thu mưa
Tôi đi tìm lại lời thơ tình đầu
Trách thời gian vội qua mau
Để câu lục vội quên câu bát chờ
Tôi đi tìm lại ước mơ
Thuở hờn giận rất vu vơ ngọt ngào
Tôi đi như thể chiêm bao
Bước ngu ngơ nhớ xiết bao một người
Đành thôi đã hết thật rồi
Phố xưa mưa trắng một trời lãng quên
Nhớ thương như sóng duềnh lên
Nghe thu mưa gọi thấm tên một người.
Sửa bởi Zhukov: 26/09/2012 - 12:44
Quẩn quanh lạc lối đường xưa đâu rồi
Tôi đi tìm lại... chính tôi
Thuở hồn nhiên dưới khung trời tuổi hoa
Xòe tay hứng giọt mưa sa
Tuổi mong mưa đã nghìn xa không về
Dù nghiêng che mái tóc thề
Buồn se lạnh bước chân lề phố xưa
Một mình đi dưới thu mưa
Tôi đi tìm lại lời thơ tình đầu
Trách thời gian vội qua mau
Để câu lục vội quên câu bát chờ
Tôi đi tìm lại ước mơ
Thuở hờn giận rất vu vơ ngọt ngào
Tôi đi như thể chiêm bao
Bước ngu ngơ nhớ xiết bao một người
Đành thôi đã hết thật rồi
Phố xưa mưa trắng một trời lãng quên
Nhớ thương như sóng duềnh lên
Nghe thu mưa gọi thấm tên một người.
Sửa bởi Zhukov: 26/09/2012 - 12:44
badboy
16/10/2012
Tuyết đầu đông làm lòng tôi dậy sóng
Nhớ về người nơi xa thẳm mù khơi
Hoa trắng rơi ôi mù mịt đất trời ...
Em yêu hỡi có bồi hồi thương nhớ ???...
Biết làm sao khi đôi mình cách trở
Nợ ân tình anh ghi vào vở của con tim
Khi thu sang anh trở lại kiếm tìm
Em có để cho con thuyền cặp bến ???...
Gởi nụ hôn thay cho lời cảm mến
Nhờ mây ngày mang hộ đến cho em
Cùng con tim lạnh giá dưới màng đêm
Luôn đau khổ trong nỗi niềm xa biệt
Đêm hôm nay sao lòng tôi da diết
Nhớ về người ... tha thiết của đêm trao...
Gặm nhắm tình tôi kỷ niệm buổi hôm nào
Nơi xứ lạnh tim khát khao hình bóng ấy ...
Nhớ về người nơi xa thẳm mù khơi
Hoa trắng rơi ôi mù mịt đất trời ...
Em yêu hỡi có bồi hồi thương nhớ ???...
Biết làm sao khi đôi mình cách trở
Nợ ân tình anh ghi vào vở của con tim
Khi thu sang anh trở lại kiếm tìm
Em có để cho con thuyền cặp bến ???...
Gởi nụ hôn thay cho lời cảm mến
Nhờ mây ngày mang hộ đến cho em
Cùng con tim lạnh giá dưới màng đêm
Luôn đau khổ trong nỗi niềm xa biệt
Đêm hôm nay sao lòng tôi da diết
Nhớ về người ... tha thiết của đêm trao...
Gặm nhắm tình tôi kỷ niệm buổi hôm nào
Nơi xứ lạnh tim khát khao hình bóng ấy ...
Angelina
19/10/2012
Này bạn Zhukov, thơ của người khác thì khi copy and paste phải ghi nguồn hoặc thêm chữ "st" chứ ?
badboy
19/10/2012
badboy
19/10/2012
Dáng đứng Việt Nam
Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.
Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công
Anh tên gì hỡi Anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức tường đồng
Như đôi dép dưới chân Anh dẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong
Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho Anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ:
Anh là chiến sỹ giải phóng quân.
Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân.
(Lê Anh Xuân)
Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.
Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công
Anh tên gì hỡi Anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức tường đồng
Như đôi dép dưới chân Anh dẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong
Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho Anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ:
Anh là chiến sỹ giải phóng quân.
Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân.
(Lê Anh Xuân)
badboy
19/10/2012
Người đi tìm hình của nước
Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác
Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất
Bốn phía nhìn không bóng một hàng tre.
Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ?
Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương!
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở
Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương
Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp
Một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn.
Trǎm cơn mơ không chống nổi một đêm dày
Ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi
Lòng ta thành con rối
Cho cuộc đời giật dây
Quanh hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê
Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ
Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ
Tìm đường đi cho dân tộc theo đi.
Hiểu sao hết Người đi tìm hình của Nước
Không phải hình một bài thơ đá tạc nên người
Một góc quê hương, nửa đời quen thuộc,
Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi…
Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất
Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai
Thế đi đứng của toàn dân tộc
Một cách vinh hoa cho hai mươi lǎm triệu con người.
Có nhớ chăng, hỡi gió rét thành Ba Lê?
Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá
Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nhớ
Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?
Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể
Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi
Những đất tự do, những trời nô lệ
Những con đường cách mạng đang tìm đi.
Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước
Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà
Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.
Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?
Rồi cờ sẽ ra sao? Tiếng hát sẽ ra sao?
Nụ cười sẽ ra sao?
Ơi, độc lập!
Xanh biết mấy là trời xanh Tổ quốc
Khi tự do về chói ở trên đầu.
Kìa mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông
Cây cay đắng đã ra mùa quả ngọt
Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc
Sao vàng bay theo liềm búa công nông.
Luận cương đến với Bác Hồ. Và Người đã khóc
Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin.
Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp
Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin.
Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc:
“Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!”
Hình của Đảng lồng trong hình của Nước
Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười.
Bác thấy:
Dân ta bưng bát cơm mồ hôi nước mắt
Ruộng theo trâu về lại với người cày
Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, biển bạc…
Không còn người bỏ xác bên đường ray.
Giặc đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát
Điện theo trǎng vào phòng ngủ công nhân
Những kẻ quê mùa đã thành trí thức
Tǎm tối cần lao nay hóa những anh hùng.
Nước Việt Nam nghìn năm Đinh, Lý, Trần, Lê
Thành nước Việt nhân dân trong mát suối
Mái rạ nghìn năm hồng thay sắc ngói
Những đời thường cũng có bóng hoa che.
Ôi! Đường đến với Lênin là đường về Tổ quốc
Tuyết Matxcơva sáng ấy lạnh trăm lần
Trong tuyết trắng như đọng nhiều nước mắt
Lênin mất rồi! Nhưng Bác chẳng dừng chân.
Luận cương của Lênin theo Người về quê Việt
Biên giới còn xa. Nhưng Bác thấy đã đến rồi
Kìa Bóng Bác đang hôn lên hòn đất
Lắng nghe trong màu hồng, hình đất nước phôi thai.
(Chế Lan Viên)
Sửa bởi Zhukov: 19/10/2012 - 18:59
Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác
Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất
Bốn phía nhìn không bóng một hàng tre.
Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ?
Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương!
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở
Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương
Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp
Một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn.
Trǎm cơn mơ không chống nổi một đêm dày
Ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi
Lòng ta thành con rối
Cho cuộc đời giật dây
Quanh hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê
Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ
Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ
Tìm đường đi cho dân tộc theo đi.
Hiểu sao hết Người đi tìm hình của Nước
Không phải hình một bài thơ đá tạc nên người
Một góc quê hương, nửa đời quen thuộc,
Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi…
Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất
Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai
Thế đi đứng của toàn dân tộc
Một cách vinh hoa cho hai mươi lǎm triệu con người.
Có nhớ chăng, hỡi gió rét thành Ba Lê?
Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá
Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nhớ
Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?
Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể
Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi
Những đất tự do, những trời nô lệ
Những con đường cách mạng đang tìm đi.
Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước
Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà
Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.
Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?
Rồi cờ sẽ ra sao? Tiếng hát sẽ ra sao?
Nụ cười sẽ ra sao?
Ơi, độc lập!
Xanh biết mấy là trời xanh Tổ quốc
Khi tự do về chói ở trên đầu.
Kìa mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông
Cây cay đắng đã ra mùa quả ngọt
Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc
Sao vàng bay theo liềm búa công nông.
Luận cương đến với Bác Hồ. Và Người đã khóc
Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin.
Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp
Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin.
Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc:
“Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!”
Hình của Đảng lồng trong hình của Nước
Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười.
Bác thấy:
Dân ta bưng bát cơm mồ hôi nước mắt
Ruộng theo trâu về lại với người cày
Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, biển bạc…
Không còn người bỏ xác bên đường ray.
Giặc đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát
Điện theo trǎng vào phòng ngủ công nhân
Những kẻ quê mùa đã thành trí thức
Tǎm tối cần lao nay hóa những anh hùng.
Nước Việt Nam nghìn năm Đinh, Lý, Trần, Lê
Thành nước Việt nhân dân trong mát suối
Mái rạ nghìn năm hồng thay sắc ngói
Những đời thường cũng có bóng hoa che.
Ôi! Đường đến với Lênin là đường về Tổ quốc
Tuyết Matxcơva sáng ấy lạnh trăm lần
Trong tuyết trắng như đọng nhiều nước mắt
Lênin mất rồi! Nhưng Bác chẳng dừng chân.
Luận cương của Lênin theo Người về quê Việt
Biên giới còn xa. Nhưng Bác thấy đã đến rồi
Kìa Bóng Bác đang hôn lên hòn đất
Lắng nghe trong màu hồng, hình đất nước phôi thai.
(Chế Lan Viên)
Sửa bởi Zhukov: 19/10/2012 - 18:59


