Jump to content

Advertisements




Những câu chuyện nhỏ


128 replies to this topic

#121 tuphuongsg

    Đoài viên

  • Hội Viên TVLS
  • PipPipPipPip
  • 2935 Bài viết:
  • 3586 thanks

Gửi vào 29/05/2020 - 19:43

GIAÓ DỤC
Một thanh niên nhìn thấy người thầy thời tiểu học của mình tại một đám cưới. Anh ta đến chào người thầy với tất cả sự kính trọng:
- Dạ, thầy có nhớ em không?
Thầy giáo nói:

- Thầy không nhớ lắm, hãy nói về em xem nào.
Người học trò nói:
“Em đã học lớp 3 của thầy hồi đó, em đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn trong lớp. Em chắc là thầy nhớ chuyện đó mà.
“Một bạn trong lớp có một chiếc đồng hồ rất đẹp, vì vậy em đã ăn trộm nó. Bạn ấy khóc và méc với thầy có người lấy cắp đồng hồ của bạn. Thầy bảo cả lớp đứng cho thầy soát túi. Em nhận ra rằng hành động của mình trước sau sẽ bị phơi bày ra trước mặt tất cả các bạn. Em sẽ bị gọi là thằng ăn cắp, một kẻ nói dối và hạnh kiểm của em sẽ bị hoen ố mãi mãi.
Thầy đã bắt chúng em đứng quay mặt vào tường và nhắm mắt lại. Thầy soát từng chiếc túi, và khi lấy chiếc đồng hồ từ túi của em, thầy tiếp tục soát đến túi của bạn cuối cùng. Xong xuôi, thầy kêu chúng em mở mắt ra và thầy ngồi xuống ghế. Giây phút đó em thật sự lo sợ là thầy sẽ bêu tên em ra trước các bạn.
“Thầy giơ cái đồng hồ cho cả lớp thấy và đưa trả lại cho bạn ấy. Thầy đã không nêu tên người ăn cắp chiếc đồng hồ. Thầy không nói với em một lời nào và cũng không bao giờ đề cập chuyện đó với bất cứ ai. Suốt những năm tiểu học, không một giáo viên hay học sinh nào nói với em về chuyện ăn cắp đồng hồ. Em nghĩ Thầy đã cứu vớt cho danh dự của em ngày đó. Thầy không nhớ em sao? Sao thầy lại không nhớ em được, thưa thầy? Em chắc là thầy phải nhớ câu chuyện em đã ăn cắp cái đồng hồ và thầy không muốn làm em xấu hổ. Đó là một câu chuyện không thể nào quên.”
Người thầy đáp:
- Thầy không thể nào nhớ được ai đã lấy cắp cái đồng hồ ngày đó, bởi vì khi thầy soát túi các em, thầy cũng nhắm mắt!
Thầy nghĩ rằng việc lấy chiếc đồng hồ đó là một hành động nhất thời bồng bột của các em, thầy không muốn hành vi đó lưu lại trong trí nhớ của các em như một vết nhơ mà muốn đó như là một bài học để rút kinh nghiệm. Cho nên tốt nhất thầy không nên biết người đó là ai, và cũng không nên nhắc lại việc đó vì thầy tin rằng em nào đã lấy sẽ tự biết sửa đổi để trở thành người tốt hơn.
Giáo dục là làm cho con người biết hướng thiện, giáo dục không phải là sự trừng phạt!
Câu chuyện đúc kết lại bằng một bài học nhân văn: "Một người dẫn dắt phải biết VUN XỚI, chứ không phải là TRIỆT HẠ!”
Sưu tầm

Thanked by 3 Members:

#122 tuphuongsg

    Đoài viên

  • Hội Viên TVLS
  • PipPipPipPip
  • 2935 Bài viết:
  • 3586 thanks

Gửi vào 25/06/2020 - 21:24

Những người đàn ông địu con
Tôi thường gặp trên đường phố những người đàn ông địu đứa con trước ngực. Họ đi với vợ hoặc đi một mình.
Những đứa trẻ, có khi khoảng chưa đầy năm có khi lớn hơn, thức hoặc ngủ, nhưng đều ngoan ngoãn nép vào khuôn ngực vạm vỡ và ấm áp của bố. Ở đó có tiếng trái tim đập khỏe mạnh nhưng dịu dàng, ở đó thi thoảng vang lên giọng nói trầm trầm và âu yếm, ở đó là mùi nước hoa đàn ông quen thuộc, là cảm giác ram ráp của chiếc áo sơ mi, áo thun đàn ông khác cảm giác mềm mịn của những chiếc áo phụ nữ.
Những người đàn ông ung dung địu con đi trên đường phố, trong siêu thị, ở quán ăn… Khi cần họ vẫn có thể tháo địu thay bỉm cho con, hoặc lấy bình sữa, núm vú cho con ngậm. Đôi bàn tay to lớn vụng về nhưng thành thạo làm mọi việc.
Có lần, trong một nhà thờ, tôi nhìn thấy một người đàn ông trẻ. Hai cánh tay vạm vỡ đầy những hình xăm kỳ dị, đầu cạo trọc và râu quai nón rậm đen. Anh ngồi dự buổi lễ sáng với đứa con nhỏ ngủ yên trong cái địu trước ngực anh, bên cạnh là một cái túi vải đựng đồ dùng con nít, miệng túi ló ra chai sữa. Khi tan lễ anh đi bộ một đoạn đường, vai đeo túi tay cầm chiếc mũ vải to rộng che cho đứa con nhỏ xíu vẫn đang ngủ say.
Lần khác trong siêu thị. Người đàn ông đang dỗ một bé gái hờn khóc… cô bé luôn miệng đòi một cái gì đó, ông bố kiên nhẫn giải thích. Đến khi cô bé gào lên thì ông lẳng lặng xốc cô lên lưng bước đi, cậu em chợt thức giấc mở tròn đôi mắt ló ra từ cái địu trước ngực ông.
Những người đàn ông này bình thản chăm con như thể đó là thiên chức của họ, chia sẻ với vợ như việc tất nhiên phải làm, âu yếm con như thấu hiểu con trẻ không chỉ cần sự dịu dàng từ người mẹ. Những người đàn ông như thế chắc sẽ là chỗ dựa vững chắc cho con, và cho vợ của mình.
Tôi thường gặp những người đàn ông địu con bước đi trên đường phố, nhưng là ở nước ngoài. Có khi không đâu xa, chỉ ngay Singapore hay là Bangkok.
(note cũ post lại, nhân vừa qua Father's Day)
Hau kc Nguyen
22/6/2020

Thanked by 2 Members:

#123 tuphuongsg

    Đoài viên

  • Hội Viên TVLS
  • PipPipPipPip
  • 2935 Bài viết:
  • 3586 thanks

Gửi vào 25/06/2020 - 21:38

@ Chuyện cũ.
Ngày trước mình có người bạn cùng nghề, cùng tuổi nên khá thân nhau. Chuyện công việc chuyện riêng tư hai đứa thường kể cho nhau nghe... Khi bạn gặp một sự cố lớn trong cuộc sống mình cố gắng giúp bạn bằng mọi cách, kể cả chuyện tiền nong, không tính toán gì mà chỉ nghĩ bạn đang cần giúp, vậy thôi.
Bạn qua được cơn khó khăn, rồi khi công việc của bạn thuận lợi hơn thì tình bạn của hai đứa cũng mất luôn. Mình nhận ra một điều là đã có tình bạn thật, nhưng sau đó là sự lợi dụng, kiếm lợi xong rồi thì bạn không cần mình nữa. Không sao, tự nhủ, rút kinh nghiệm nhé! Mình đi chỗ khác chơi, vẫn sống và nhẹ nhõm như không.
Sau đó, thỉnh thoảng (và gần đây) mình lại ngạc nhiên vì hóa ra người như “bạn cũ” không hiếm.
Để cho bạn bè thân thiết phải “đi chỗ khác chơi” vì lý do gì thì người ta cũng nhìn ra sự thật. Và từ lâu mình tin rằng, đối xử với bạn bè thân thiết, với người ơn nghĩa mà không tử tế có trước có sau thì khó có thể tin vào những “tuyên ngôn” cao cả.
Đường đi còn dài... bạn mang theo bên mình điều gì thì con đường của bạn sẽ như vậy...
Hậu kc Nguyễn
25/6/2020

Thanked by 3 Members:

#124 tuphuongsg

    Đoài viên

  • Hội Viên TVLS
  • PipPipPipPip
  • 2935 Bài viết:
  • 3586 thanks

Gửi vào 01/07/2020 - 20:38

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn


Trong cuộc sống có những đạo lý bạn hiểu nhưng lại không thể làm được?
Người không phân cao thấp, nhưng lại cách ngăn bởi đẳng cấp.
Tôi học một trường cấp 3 công lập, cơ sở vật chất, môi trường, giáo viên ở trong thành phố đều không có trường nào sánh kịp, vì vậy, có rất nhiều con ông cháu cha được gửi vào trường, nếu như tôi nhớ không nhầm, thiếu một điểm phải bỏ ra 6000 tệ (khoảng 19,7 triệu), có một người thiếu đến 50 điểm. Nhà tôi chỉ là một gia đình bình thường, tôi lúc đó ăn mặc hay chơi đều là những thứ rất phổ thông. Nhập học ngồi cùng một cậu bạn, nhà cậu ta có rất nhiều tiền, học sinh cấp 3 nhưng tiền tiêu vặt mỗi tháng đều gần 1 vạn tệ (gần 33 triệu), cậu ấy cũng khá phóng khoáng, mỗi lần đến quán ăn vặt hay các nhà hàng cao cấp đều mời tôi, thường là tốn đến vài trăm tệ.
Sau này khi đã quen thân rồi, chúng tôi thường trốn học đi chơi, có lúc ra quán Net, có lúc đi hát Karaoke, đa số đều là cậu ấy rút hầu bao. Có một lần nửa đêm chúng tôi trèo tường đi ra quán Net, bị thầy chủ nhiệm bắt tại trận. Thầy chủ nhiệm ngoài 40 tuổi, đem chúng tôi quay lại trường, phê bình cậu bạn mấy câu rồi cho cậu ấy về, sau đó, bắt tôi ở lại văn phòng viết kiểm điểm, tôi lúc đó rất giận, nói với thầy chủ nhiệm:
“Tụi em cùng nhau trốn học, dựa vào đâu mà chỉ có một mình em phải viết kiểm điểm?”
Thầy chủ nhiệm chẳng hề gì, chỉ hỏi tôi:
“Bố em làm gì? Bố em ấy làm gì?”
Bố cậu ta làm bất động sản, có hàng trăm biệt thự, bố tôi chỉ là một tiểu thương, đi xe Santana cũ đã qua một đời chủ, tôi nói:
“Là bởi vì tiền, nên thầy mới phân biệt đối xử sao? Không phải là giáo viên nên càng phải công bằng sao?”
Thầy chủ nhiệm nói:
“Thầy hiện tại đang nói chuyện công bằng, ra ngoài xã hội rồi sẽ không có ai nói chuyện công bằng với em. Cho dù em ấy không thi đậu đại học, dựa vào bố em ấy thì cả đời này cũng không lo đến cơm gạo, em thì sao? Nếu như không đậu đại học, tương lại dựa vào cái gì kiếm cơm? Làm thế nào để tồn tại được, gia đình có nuôi em cả đời được không?
Tôi bị những lời nói của thầy chủ nhiệm làm cho câm nín, chỉ cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa giận lại chẳng thể nào phát tiết ra ngoài.
Thầy chủ nhiệm lấy ghế đặt sau lưng tôi, ra hiệu cho tôi ngồi xuống, dưới ánh đèn mờ, thầy nói một câu làm ảnh hưởng đến cả cuộc đời của tôi. Thầy nói:
“Em ấy là người chăn cừu, em là tiều phu, hai người cùng nhau chơi đùa một ngày, cừu của em ấy đã ăn no, còn củi của em đâu?”
Dự đoán của thầy chủ nhiệm sau này trở thành hiện thực, cậu bạn đó thi rớt nên vào công ty của bố cậu ta, lúc tôi còn ở thư viện đại học đọc sách nghiên cứu, cậu ấy đã trở thành ông chủ, lúc những hồ sơ việc của tôi đều gửi đi không có chút hồi đáp nào, sự nghiệp của cậu ta đã bước vào ổn định, đi xe xịn, ở biệt thự Mai Nam Sơn Cư, lúc tôi và bạn gái dùng thẻ couple xếp hàng ăn lẩu, cậu ta cùng người vợ xinh đẹp đang ở nước ngoài hưởng tuần trăng mật, đi chơi tận hai tháng.
Đáng buồn nhất là gì?
Là tôi trải qua nhiều năm phấn đấu, xem như cũng có chút thành tựu, lúc quay về Vũ Hán tình cờ gặp cậu ấy, đau xót nhận ra rằng khoảng cách giữa tôi và cậu ấy vẫn không có cách nào rút lại được. Cậu ấy trở thành ông chủ của nhiều công ty, con cái học trường quý tộc, học đàn một tiếng tốn 600 tệ. Còn nếu tôi có con, tôi sẽ phiền não về chuyện tìm nhà gần trường học cho con, nếu con muốn học lớp năng khiếu, tôi sẽ phải cân nhắc so sánh học phí cho con.
Con nhà giàu, chỉ cần không làm phạm sai lầm, đều có thể thành công.
Con nhà nghèo, chỉ có không ngừng nỗ lực mới có thêm một chút may mắn, mới có thể tránh khỏi thất bại.
Đây chính là điều tôi muốn nói, bất kể là người như thế nào, nhân quyền và tôn nghiêm của mỗi người đều giống nhau, nhưng giữa người với người được phân tầng lớp, khó để vượt qua được ranh giới phân chia đó, giống như nghịch thiên cải mệnh trong truyện kiếm hiệp, chỉ có vài người có thể làm được.
Cấp 3 tôi còn quen một cậu bạn, nhà cậu ấy ở nông thôn, bố mất sớm, chỉ có thể dựa vào một chút tiền mẹ cậu ấy kiếm được nhờ vào làm nông, cậu ấy học giỏi từ nhỏ, điểm thi của cậu ấy vượt qua điểm sàn của trường chúng tôi hơn 30 điểm, trường muốn giữ lại những học sinh ưu tú nên đã miễn toàn bộ học phí cho cậu ấy, mỗi tháng còn phát cho cậu ấy 600 tệ tiền hỗ trợ. Cậu ấy là người nỗ lực nhất mà tôi biết, mỗi ngày đều học đến 11-12 giờ, đèn ký túc xá tắt, cậu ấy cầm sách ngồi ở cuối hành lang đọc. Mùa đông, khi mà gió rét thổi qua da buốt như dao cắt, cậu ấy co người vào trong góc tường, giống như một bức tượng cố chấp vậy.
Cậu ấy thi vào một trường đại học công lập, một lòng tập trung nghiên cứu, đỗ sau hai lần thi, có lúc tôi đứng ở góc độ của cậu ấy nghĩ, cuộc đời của cậu ấy giống như đi trên tấm băng mỏng, mỗi bước đi đều phải thận trọng, mỗi bước đều phải đặt cược toàn bộ mới không rơi xuống nước lạnh.
Hiện tại thì sao? Cậu ấy đi làm ở một công ty tốt, lương tháng mười nghìn tệ, cũng gọi là không tồi, nhưng mà nghĩ kỳ thì, cậu ấy chưa mua nổi nhà, hiện tại vẫn thuê căn phòng hai mươi mấy mét vuông, đi vệ sinh phải xuống nhà dưới, còn gánh vác thêm tiền sinh hoạt, tiền học của hai đứa em, mỗi tháng tiền lương vừa phát, tiền để lại cho bản thân cũng chưa tới 4 chữ số, cậu ấy nói có một giai đoạn cậu ấy mỗi ngày đều ăn mì, ăn đến nỗi muốn nôn, có một lần hạ quyết tâm ra ngoài ăn một bữa ngon, đi đến trước cửa nhà hàng, vẫn là xoay người quay về, cậu ấy tiếc bữa ăn hơn 100 tệ đó.
Những nỗ lực chăm chỉ của cậu ấy cũng chưa thể phá vỡ được ranh giới kia.
Cuộc sống không phải cuộc đua nước rút mà là một cuộc đua tiếp sức, mấy ai có thể hiểu điều đó.
Sau này bẵng đi một khoảng thời gian, tôi tiếp tục sống với tâm lý “ghét kẻ giàu”, nhìn thấy những người thành công ăn mặc sang chảnh ăn uống linh đình trong lòng luôn có một loại xem thường, dựa vào cha mẹ cũng chỉ như mèo mù vớ phải chuột chết, người tài ba thật sự dựa vào chính mình, còn lại chỉ là những con hổ giấy.
Lúc trước, người bạn giàu có con thứ hai, mời tôi đến dự đầy tháng, tôi không trả lời cậu ấy. Khéo thế nào lại gặp cậu ấy trên đường, cậu ấy không để ý đến sự lạnh nhạt của tôi, còn mời tôi đến, nói lâu rồi chưa tụ họp cùng nhau, tôi chỉ có thể cười đáp rằng thời gian sẽ đến chơi, trong lòng nghĩ cậu ta lại muốn khoe khoang cái gì nữa.
Hôm đó tôi cố tình ăn mặc thật quê mùa, quần Jean áo khoác thêm đôi giày thể thao mấy chục tệ, đầu tóc rối, đi vào nhà hàng, đột nhiên nhìn thấy thầy chủ nhiệm cấp 3, tóc thầy bạc đi, có lẽ mấy năm này thầy rất vất vả, thầy vẫy tay muốn tôi đến ngồi bên cạnh thầy, bàn chúng tôi uống rất nhiều rượu. Ăn uống cũng không mất bao nhiêu thời gian, bố của cậu bạn ấy đi qua bàn tôi mời rượu, nói cảm ơn sự dạy dỗ của thầy giáo trong những năm đó.
Tôi ở bên cạnh cười, đợi cho bọn họ uống xong rượu, tôi cùng bố của cậu bạn đó uống một ly, tôi nói:
“Chú, cháu kính chú một ly, Tôn Dục (tên cậu bạn đó) hiện tại như diều gặp gió, sau này chúng cháu coi như cũng được thơm lây.”
Thầy chủ nhiệm kéo áo tôi, thầy ấy thấy tôi đã say rồi, có ý định gây chuyện, bố của cậu bạn cười uống cạn ly rượu, vỗ vỗ vai tôi nói:
“Bạn bè giúp đỡ lẫn nhau, chú nghe Tôn Dục nhắc về cháu mấy lần, nó nói cháu là một người bạn rất tốt.”
Tôi cạn ly: "Đã từng, nhưng bây giờ đã không còn chung một thế giới nữa, có lẽ không thể chơi cùng nhau được nữa. Tôi cũng không có một ông bố giàu có, học hành xoàng xoàng cũng có thể trở thành ông chủ."
Thầy chủ nhiệm lấy ly rượu trong tay tôi, dùng giọng nghiêm khắc như lúc tôi còn là học sinh, nói:
“Không uống nữa, uống nhiều rồi nói năng lộn xộn.”
Bố của cậu bạn nhìn vào mắt tôi, lại cười một cái rồi cầm ly đi.
Hôm đó tôi thật sự uống say, suy nghĩ của tôi bay loạn xạ. Lúc nghĩ tới đêm viết kiểm điểm, lúc lại nghĩ đến người bạn gia đình khó khăn ngồi dựa tường đọc sách, lúc nghĩ đến cảnh tôi cầm hồ sơ xin việc ngồi đầu đường uống nước, lúc lại nghĩ đến khung cảnh xa hoa trong đám cưới của người bạn giàu có đó, đến sau cùng, tôi đột nhiên nghĩ đến một cảnh trong bộ phim xem lúc nhỏ.
Trong phim “Cổ Hoặc Tử” Trần Hạo Nam bị hãm hại, cậu em bước ra tức giận, nói với Tịnh Khôn:
“Trước mặt ông không phân lớn bé.”
Tịnh Khôn gật đầu, thu tay lại liền cho một đấm:
“Đúng, nhưng phân trên dưới.”
Ăn uống xong tôi cùng thầy giáo chuẩn bị đi ra, không nghĩ đến bố của bạn tôi đuổi theo, chú ấy cầm một chiếc áo ấm màu đen, đưa cho tôi nói:
“Bạn học, trời lạnh lắm, cháu mặc mỏng quá, đừng để bị cảm.”
Dường như chú ấy nhìn thấy tôi mang quần Jean áo khoác quá ít, bên ngoài gió Bắc thổi, muốn đưa áo khoác của con trai đưa cho tôi, tôi chôn chân tại chỗ. Ở khoảng cách gần mới nhìn thấy, trên tay có rất nhiều vết chai, sẹo, giống như là vết bỏng, tôi mấy lần từ chối, người đàn ông đó vẫn ôn hòa nhét áo vào tay, cười tạm biệt chúng tôi, bảo tôi có thời gian thì đến chơi cùng bạn.
Trên đường về, thầy nói với tôi rất nhiều, bố của người bạn đó cũng là từ tầng lớp công nhân đi lên, nhà xưởng bị bốc cháy cứu được nhiều máy móc quan trọng mới được cấp trên xem trọng, dần dần mới phát đạt, người bạn nhìn giống như công tử ăn chơi đó, so với tưởng tượng của tôi cũng phải nỗ lực nhiều, mỗi ngày đều phải làm việc mười mấy tiếng, ngày đêm làm việc liên tục nếu không sao có thể giữ vững được gia nghiệp?
Tôi dần dần cảm thấy nhẹ nhàng, cần gì phải xem cuộc sống như một trận đấu loại bỏ nhau, xem như một trận đấu hữu nghị chẳng phải sẽ thoải mái hơn sao?
Người ở trên núi thiện lương, ôn hòa, tử tế con đường rộng mở.
Người ở dưới núi một chút hận thù, bình tĩnh bước về phía trước.
Chúng ta cuối cùng cũng sẽ bước trên con đường lên núi…
***
Trên con đường trưởng thành, có đạo lý nào khiến bạn cảm thấy hiểu ra thì đã muộn?
Mẹ tôi có một người bạn, dì ấy đối với tôi rất tốt, mỗi lần gặp tôi trên đường đều mua đồ ăn ngon cho tôi. Có một lần trời mưa, tôi tưởng tượng mình là Oguri Shun trong Crows ZERO, quăng cái ô cũ xuống đất, nghênh ngang đi về nhà, cảm thấy mình là người ngầu nhất trên cả con đường. Kết quả còn chưa đi được ba bước, dì ấy đem dù của mình nhét vào tay tôi, còn dùng giọng của người lớn trách tôi:
“Mưa lớn như thế này, con muốn cảm à?”
Ngày hôm sau dì ấy bị cảm, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, cảm giác như dì ấy thay tôi dính mưa rồi bị cảm vậy.
Một người như thế, hẳn là người tốt.
Nhưng vào một hôm, tôi ở bên đường nhìn thấy dì ấy cầm chổi đánh một người vô gia cư. Đó là đêm Giáng Sinh, nhiệt độ rất thấp, còn có gió rét, người vô gia cư kia là một ông lão tầm sáu mươi tuổi, mặc một bộ đồ rách rưới, lạnh đến nỗi mặt trắng bệch, muốn đến trước cửa tiệm của dì để tránh gió, dì muốn ông lão đi chỗ khác, ông lão xin dì chỉ trú một đêm, trời sáng nhất định sẽ đi ngay, nhưng dì mặt mày hung dữ cầm lấy chổi đuổi ông đi, sau cùng còn lấy gậy đánh vào chân ông ấy:
“Cút cút cút, ông hôi như thế, ở đây rồi tôi làm ăn thế nào được, nhanh cút đi.”
Ông lão lúng túng nhìn dì, nhặt tấm vải dưới đất lên rồi đi, giây phút đó, tôi không có cách nào nhận ra được người phụ nữ hung dữ độc ác trước mắt với người dì lúc nào cũng cười vui vẻ mua đồ ăn cho tôi là một người.
Trong phút chốc thế giới này đã không còn giống với thế giới mà tôi biết.
Lên đại học tôi viết luận văn dưới sự hướng dẫn của một thầy giáo, nghe nói đó là một giáo viên dày dặn kinh nghiệm, còn rất có máu mặt, thầy ấy đến hướng dẫn luận văn nhất định một lần là qua, thầy hơn 40, đối với đám sinh viên chúng tôi chẳng hề ra vẻ, còn mời chúng tôi đến nhà ăn cơm, giới thiệu việc làm cho chúng tôi. Thầy có một người bạn mở công ty, cần chạy một vài chương trình, đúng lúc chúng tôi ở trường học ngôn ngữ C, JAVA, thầy liền giới thiệu chúng tôi, nói làm một tháng kiếm được 3500 tệ (khoảng 11,5 triệu). Chúng tôi đều rất vui, lúc đó tiền sinh hoạt phí mỗi tháng mới chỉ có 800 tệ (hơn 2,5 triệu), chúng tôi chăm chỉ làm việc cho dự án, có nhiều lúc đến cơm cũng không ăn.
Kết quả làm xong việc rồi, ông giám đốc kia bảo chúng tôi về trường đợi, nói rằng lương mấy ngày nữa sẽ gửi qua. Đợi hơn nửa tháng tiền vẫn không thấy bóng dáng đâu, chúng tôi đều là sinh viên nghèo, cũng không có gan đến đối chất với người ta, chỉ có thể tìm đến thầy giáo. Thầy nghe chuyện này liền tức giận, gọi điện thoại mắng bạn của thầy ấy một trận, nói “Chết tiệt, đến tiền của sinh viên cũng nợ, như thế có đáng mặt giám đốc không?”
Bạn của thầy ấy cũng ngơ người, nói căn bản không hề biết chuyện này, để ông ấy kiểm tra xem quản lý nào đã ăn chặn tiền của chúng tôi, ông ấy xem chúng tôi như đám thực tập sinh thuê bên ngoài, tưởng rằng chúng tôi không thể gây ảnh hưởng gì. Sau khi cầm được tiền chúng tôi mời thầy giáo ăn bữa cơm, thầy ấy uống không ít rượu, nói với chúng tôi rằng luận văn chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần đến lúc đó trình bày trôi chảy là có thể qua.
Trong lòng đám chúng tôi, thầy ấy là người thầy tốt nhất trong trường, có thực lực có nghĩa khí. Sau này tốt nghiệp rồi mới biết được, thầy ấy là người bị ghét nhất trong trường, thường ngáng chân các giáo viên khác, có người tranh giành chức vụ với thầy liền bị thầy báo làm giả luận văn, có người tranh giành phòng công vụ, liền bị vu khống có quan hệ với sinh viên nữ, điều tra loạn hết cả lên.
Rốt cuộc thầy là nhân vật chính diện hay phản diện, đến bây giờ tôi vẫn không thể quyết định được.
Cái gọi là một lá che mặt, không thấy Thái Sơn, để chỉ rằng hình dáng của cuộc sống không chỉ như bạn nhìn thấy, chỉ khi bước ra khỏi góc nhìn của bản thân, nhìn nhận một cách công bằng sẽ phát hiện ra cuộc sống vẫn còn có một chân tướng khác.
Để tôi kể tiếp, tôi từng làm một chuyện rất vô vị, mấy năm trước tôi viết bài trên mạng, có một người điên cuồng chửi bới tôi, dường như trong mỗi bài viết của tôi đều có bình luận của anh ta, nói tôi là một nhà văn ấu trĩ, viết vô căn cứ, kích động cảm xúc, buồn cười nhất chính là một lần, tôi dùng nhầm một biểu tượng, anh ta để lại bình luận mấy trăm chữ nói tôi là một nhà văn rác rưởi, từ cái hành vi cẩu thả này có thể nhìn ra tôi là một người mù chữ.
Vì thế, tối cũng có chút hứng thú với anh ta, tôi muốn biết rốt cuộc anh ta căm ghét tôi đến thế là vì lý do gì?
Bất cứ việc gì đều có nhân quả, cho nên tôi quyết định kiểm tra từ đầu, anh ta là tiểu V, có mấy nghìn Fan, trang cá nhân của anh ta có để lại phương thức liên hệ, tôi thêm Weixin, nói anh ta viết rất hay, rất có tài năng, để anh ta cho tôi một cơ hội thưởng thức văn của anh ta. Anh ta nhanh chóng đồng ý kết bạn, mặc dù người này cùng tôi nói chuyện luôn tỏ thái độ cao quý, còn dễ dàng để tôi phát hồng bao cho anh ta, nói Fan cần có đóng góp của mình, nhưng sau khi lướt xem vòng bạn bè, tôi phát hiện ra người này không phải người xấu.
Nói như thế nào nhỉ? Anh ta chỉ là một người không được như ý muốn, anh ta gửi bản thảo cho rất nhiều nhà xuất bản nhưng đa số đều bị trả lại, anh ta có giấc mộng văn học rất thuần khiết, nhưng không đủ kinh nghiệm cũng như thiên phú, vì thế những con chữ vất vả viết ra đó đều bị trả về, nhưng anh ta trong cuộc sống rất nỗ lực, không có việc gì thì cùng bạn bè đánh bóng rổ, có lúc sẽ cho chó mèo lang thang ăn, trong vòng bạn bè thường nhìn thấy thông tin anh ta khuyên góp cho người khác.
Tôi tiếp tục làm thân với anh ta, sau đó, có một lần tôi hỏi:
“Cảm thấy văn của SSY (cũng chính là tôi) như thế nào?”
Anh ta nói:
“Hắn ta là rác rưởi, là cặn bã trong giới văn nhân.”
Tôi nói:
“Sao vậy? Tôi cảm thấy anh ta cũng không tệ mà.”
Anh ta gửi cho tôi một tấm ảnh chụp màn hình, để tôi hiểu rõ ngọn ngành sự việc, thì ra, lần đầu tiên để lại bình luận cho tôi, phê bình văn của tôi chỗ nọ chỗ kia viết không tốt, tôi lúc đó tình khí cao ngạo, tức giận trả lời anh ta một câu:
“Tôi thấy mấy anh hùng bàn phím như thế nên sửa lại não rồi, nói văn tôi viết là rác rưởi, vậy cậu thử viết xem.”
Việc đáp trả khiến có thêm nhiều người bình luận bên dưới, dẫn đến việc người này bị công kích, anh ta tức đến nỗi mấy ngày không ngủ được, vì thế mà sau này bắt đầu việc trả thù điên cuồng như thế. Xét một cách công bằng, tôi đã hoàn toàn quên đi bình luận đó, cũng chưa từng nghĩ rằng một hành động vô tình của tôi lại thay đổi một người như thế, cậu bạn này trong hiện thực có lẽ là một cậu bạn ấm áp thân thiện, nhưng khi ở trên mạng, lại trở thành một người độc ác không gì sánh bằng .
Tôi suy nghĩ rất lâu, sau đó đã xóa kết bạn với anh ta, xóa mấy đoạn hội thoại của chúng tôi, đại khái ý tứ là tôi chính là người mà anh ta ghét, kết bạn cũng chỉ vì chuẩn bị một trò đùa ác, hiện tại chúng tôi đều biết thân phận của nhau, tin rằng anh ta cũng cảm nhận được, có lẽ đối phương cũng không giống như trong tưởng tượng của mình là một kẻ xấu xa đầy ác ý, hy vọng sau này cậu ấy sáng tác ra những tác phẩm tốt, trở thành một nhà văn giỏi. Sau đó, tôi gửi cho anh một vài nơi để gửi bản thảo, những nơi đó so với nơi anh ta tìm được ở trên mạng đều có thể tin tưởng hơn, nhưng tôi không biết anh ta có thử hay không.
Vài ngày sau, tôi đăng nhập vào tài khoản, phát hiện ra những bình luận ác ý đều không còn, tôi mỉm cười, cảm thấy cảm giác hòa giải này quả thật không tồi.
Thế giới của người trưởng thành, không có đúng sai thiện ác, chỉ có lập trường không giống nhau!
Người trong mắt bạn là người tốt, có thật sự là hiện thân của chân thiện mỹ?
Người trong mắt bạn là người xấu, có thật sự là xấu xa độc ác không?
Người và núi đều giống nhau, đứng ở mỗi góc độ khác nhau, xa gần cao thấp đều không giống nhau, sự phức tạp của nó bạn có thể chưa nghĩ đến.
Luận sự bất luận nhân, luận nhân vô toàn nhân. - Nói chuyện đời chứ không nói được lòng người, nói được một người chứ không nói được mọi người.
Sau khi hiểu được điều này, tôi phát hiện một mặt của thế giới rộng lớn, tôi càng dễ dàng hiểu được ác ý của người khác, càng trân trọng những thiện ý, quan điểm cách sống có thể không giống nhau, chỉ cầu không thẹn với lòng, một người làm thế nào để không mất đi tâm ý ban đầu đi thích ứng với thế giới này, tôi nghĩ chính là như vậy.
[Tinh Tư chuyển ngữ]
Nguồn: Net

Thanked by 1 Member:

#125 tuphuongsg

    Đoài viên

  • Hội Viên TVLS
  • PipPipPipPip
  • 2935 Bài viết:
  • 3586 thanks

Gửi vào 04/09/2020 - 20:02

Tiệm sách miễn phí giữa Sài Gòn thu hút từ trẻ nhỏ đến người già

04/09/2020 Ngọc Phượng
TTO - Nằm tại quận Bình Thạnh, TP.H.C.M chỉ vỏn vẹn với 10m2 nhưng tiệm sách có tuổi đời hơn 10 năm của ông Nguyễn Ngọc Cần (68 tuổi) vẫn thu hút được người già và trẻ nhỏ ghé qua mỗi buổi chiều tối.

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Tiệm sách hơn thập kỷ của ông Nguyễn Ngọc Cần nằm trên đường Nguyễn Hữu Cảnh, Q.Bình Thạnh, TP.H.C.M - Ảnh: NGỌC PHƯỢNG
Là quầy sách Phật học, nhưng người ta lại nhớ đến và gọi nó bằng cái tên thân thương là tiệm sách "ba không" bởi khách đến đây mượn sách mà không cần đặt cọc, không biên nhận và không bắt buộc phải trả lại sách. Bên cạnh đó, một số sách ông Cần bán lại với giá rẻ cho người yêu sách.
Đến giờ tiệm ông đã có tới hơn 10.000 đầu sách khác nhau. Sách được ông sắp xếp cẩn thận vào các kệ, ghi chú cẩn thận và phân ra từng loại cho khách dễ chọn lựa.
Đến với tiệm sách của ông là những người đam mê sách, có cả người già đến trò chuyện, uống cùng ông một ngụm trà và cả những đứa trẻ muốn tìm đọc một quyển truyện mình thích.
Ông Cần cho biết do trước đây mê sách nhưng không có đủ tiền mua, ông chọn cách đi mượn về đọc. Giờ khá hơn, ông muốn kết nối người yêu sách với nhau để họ có không gian và có nơi đến để chọn lựa cho mình một quyển sách vừa ý.
Bên cạnh đó ông không ghi biên nhận khi khách mượn để tạo cho khách y thức tự giác và ông cũng không kệ nệ việc trả sách để khách thoải mái xem cửa tiệm ông như thư viện và an tâm đến.
"Được bạn bè giới thiệu nên tôi đến cửa tiệm để tìm vài quyển sách về Phật học. Đôi khi đọc 1 quyển thấy hay muốn đọc đi đọc lại nhiều lần mà nếu ghi ngày trả thì mình phải đi trả ngay. Ở tiệm chú Cần không gò bó về thời gian trả nên mình cũng thoải mái mà chọn sách về đọc hơn", bà Huỳnh Thị Út (65 tuổi, Q.Bình Thạnh) chia sẻ.


Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Cứ đúng 15h - 21h hằng ngày, ông Cần lại cặm cụi mở cửa tiệm, sắp xếp lại hàng sách, pha bình trà và bắt đầu một ngày đón khách đến ‘tham quan’ cửa tiệm của mình.- Ảnh: NGỌC PHƯỢNG


Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Điểm đặc biệt tại tiệm sách của ông Cần là khách mượn sách mà không cần đặt cọc, không biên nhận và không bắt buộc phải trả lại sách - Ảnh: NGỌC PHƯỢNG


Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Tiệm sách không chỉ là nơi để người yêu sách tìm cho mình một quyển sách ưng ý mà còn là không gian để mọi người ngồi lại trò chuyện với nhau - Ảnh: NGỌC PHƯỢNG


Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Ông Cần phân ra từng loại để khách dễ lựa chọn như ở nhà mình mà không cần ông hướng dẫn - Ảnh: NGỌC PHƯỢNG


Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Không gian cửa tiệm chỉ vỏn vẹn 10m² nhưng bao quanh toàn sách và sách - Ảnh: NGỌC PHƯỢNG


Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Cô Huỳnh Thị Út (65 tuổi, Q.Bình Thạnh) gửi ông Cần vài quyển sách Phật học để trao tận tay người cần nó - Ảnh: NGỌC PHƯỢNG



Thanked by 2 Members:

#126 tuphuongsg

    Đoài viên

  • Hội Viên TVLS
  • PipPipPipPip
  • 2935 Bài viết:
  • 3586 thanks

Gửi vào 23/10/2020 - 19:52

MỘT CÂU CHUYỆN câu chuyên 100/100 sự thật
CHÚ MOI THÙNG RÁC
Gần 5 năm trước,năm 2015, mỗi sáng Hoa đem thùng rác ra để trước cổng chờ xe rác đến lấy
Một buổi sáng Hoa thấy một chú em trông khá già, rất lem luốc, nhỏ thó, khuôn mặt đen xám và "xấu xí" lắm (Xin lỗi chú em)
Chú em moi các thùng rác kiếm một vài thứ có thể bán lại cho "Ve chai"
Hoa xót thương
Hoa cho chú em 2.000.đồng
Sau đó Hoa tăng 5.000 đồng
Rồi tăng 10.000 đồng
Hình như chú em canh giờ Hoa ra để thùng rác nên Hoa gặp hoài....
Và Hoa quyết định nói với chú em "Môi tháng cứ ngày 15 chú đến đây tôi tặng chú 100.000"
Chú em sững sờ và vui mừng.
Chú bỗng sợ sệt "Nhưng tui phải làm sao...."
Hoa hiểu. Hoa nói "Chú cứ bấm chuông nhà tôi lúc 8 giờ sáng tôi sẽ đưa tiền ra tặng chú"
Và từ đó mỗi tháng cứ đúng ngày 15 Hoa bỏ sẵn tiền trong bao lì xì chờ chú em đến để đưa
Mỗi Tết lì xì thêm
Mỗi lần nhận bao lì xì chú em luôn chấp tay nói "Cháu cầu xin trời cho bác sống lâu để cháu có gạo ăn"
Đẫ gần 5 năm
Chuyện làm phước thiện nhỏ xíu như hạt cát trong sa mạc
Nhưng niềm vui của một con người kém may mắn là một sự an tâm cho bữa cơm mỗi ngày.
Chú em cho biết chú gần 60 tuổi (Lúc đó)
Chú em không có gia đình sống dưới mái hiên của một ngôi nhà nào đó
Chuyên này Hoa không cho ai trong gia đình biết
Một làn Hoa bị cúm nặng năm 2018, phải nhờ con dua tiền cho chú
Cách nay vài tháng "ông chằng" của Hoa hẹn bạn đến lúc 8 giờ sáng
Nghe tiếng chuông cổng
Ông chằng ra hoi "Ai?"
Chú em sợ sệt nói "Bác gái cho tui tiền mỗi tháng"
Mình hồi hộp sợ bị la vì "Lương hưu nghèo còn bày đặt làm phước thiện...."
Nhưng không Ông chằng nói với con "Má làm vậy hay lắm"
Có nhiều làn mình bận, chưa kịp ra chú êm bấm chuông lần thứ hai!
Mình vội ra, còn mỉm cười xin lỗi chú phải chờ!
Cám ơn các bạn và các em đã đọc một câu chuyên tầm thường nhưng chứa đựng một tấm lòng của cô giáo đã về hưu Và niềm vui của một con người quá kém may mắn !
Saigon, 22/10/2020.
Xin giúp đỡ những người kém may mắn bằng việc làm thiết thực,dù nhỏ bé!
Không hiểu sao Hoa cứ tâm niệm câu nói của Mẹ THERESA "Nếu không cứu đói được cả thế giới Hãy cứu đói một người".
HOA CHÚ THÍCH THÊM: Cách nay mấy tháng Hoa đã tăng lương cho chú: Hai tháng đến nhà Hoa một lần và lãnh 250 ngan (2 tháng)
P/S: Hoa chụp lén chú em vừa nhận tiền Hoa tặng và đang đạp xe đi tìm những thùng rác khác
Bui Duong Hoa

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Thanked by 2 Members:

#127 tuphuongsg

    Đoài viên

  • Hội Viên TVLS
  • PipPipPipPip
  • 2935 Bài viết:
  • 3586 thanks

Gửi vào 24/10/2020 - 16:14

QUÁN CÀ PHÊ KÝ ỨC

Bạn nhắn, em còn ở Đà Lạt không? Nếu còn thì ghé cà phê Tùng uống giùm anh một ly cà phê nhé. Hơn 40 năm trước mỗi khi lên Đà Lạt anh vẫn ghé đó hàng đêm…
Tranh thủ lúc rảnh rỗi trước khi ra sân bay, tôi ra đầu đường vẫy một chiếc xe ôm, nói, cho tôi ra cà phê Tùng. Bác xe ôm nhanh miệng: ở khu Hòa Bình phải không cô, quán này hồi xưa chỉ có nhạc Trịnh.

Khu Hòa Bình chính là trung tâm thành phố, nơi có chợ Đà Lạt, có chợ đêm ăn uống, có những tiệm ăn và quán cà phê từ lâu đã quen thuộc với người Đà Lạt. Cà phê Tùng là một trong những địa chỉ như vậy. Như lời bạn kể, có mặt từ những năm 60 của thế kỷ trước, cà phê Tùng là nơi gặp gỡ của văn nghệ sĩ ở Đà Lạt hay từ nơi khác đến…
***
Bây giờ quán cà phê Tùng vẫn còn nơi địa chỉ cũ như trong ký ức của bạn. Nằm trên con đường một chiều nho nhỏ, vỉa hè hẹp chỉ để được vài xe máy, mặt tiền không có gi đặc biệt ngoài cái bảng hiệu Cà phê Tùng trông rất đỗi khiêm cung, ai không chú ý thì đi ngang qua vài lần cũng không nhận ra. Quán là gian nhà phố một lầu, tầng trên là nơi sinh hoạt gia đình, toàn bộ tầng trệt dùng làm quán. Hai dãy ghế kiểu xưa kê sát tường, hai dãy bàn thấp và một số ghế dựa nhỏ kê phía ngoài. Mặt tiền là khung cửa kính lớn lấy ánh sáng, được tận dụng gắn một kệ nhỏ để vừa ly cà phê hay ấm trà, có thể kéo chiếc ghế nhỏ ngồi đây nhìn ra đường hay xéo bên kia là khu chợ. Đây là chỗ ngồi đẹp được nhiều người ưa thích dù hơi bất tiện vì sát cửa ra vào.

Không gian hẹp nên đồ đạc cũng nhỏ gọn, giản dị, hòa với tiếng nhạc và cả khói thuốc lá tạo cho quán sự sự ấm cúng và thân thuộc dù lần đầu đến đây. Nhiều năm trước, khách ngồi trong cà phê Tùng nghe nhạc Trịnh lãng đãng, trò chuyện khe khẽ lịch thiệp, phần nhiều là giọng Huế hay giọng Quảng… Thời chiến tranh dân miền Trung hay đổ vào phía Nam, vô Sài Gòn, nhưng ở Đà Lạt có nhiều người Huế, phải chăng vì hợp với không khí và thời tiết nơi đây hơn cái nóng quanh năm của Sài Gòn? Mà người xứ Huế sống ở Đà Lạt không thành văn nhân mới lạ!

Bây giờ chỉ khi vắng khách mới có nhạc Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An với những giọng ca nổi tiếng Khánh Ly, Tuấn Ngọc, Lệ Thu, Sĩ Phú… Còn ban ngày quán để nhạc Âu Mỹ thập niên 60, 70, hợp với cả người già và người trẻ. Thỉnh thoảng có nhạc hòa tấu. Giờ cao điểm khoảng từ 8 – 11g trong quán không lúc nào còn chỗ trống. Khách đến quán chấp nhận ngồi cạnh nhau, chung một chiếc bàn hẹp trên để đủ thứ: cà phê, trà, sữa chua, nhìn vô không biết ai dùng thứ gì…

Bây giờ trong quán người trẻ nhiều hơn, họ đi từng nhóm, khá ồn ào, giọng Bắc với tone giọng cao và to nhiều hơn, giọng Huế nhỏ nhẹ và giọng pha hơi cứng của người Đà Lạt như trở thành thiểu số. Rất ít khách ngồi một mình ở quán, cũng ít khách kêu cà phê đen hay cà phê sữa nóng. Khách đi từng đôi hay nhóm, uống cà phê đá, bạc xỉu, sữa chua… miệng nói chuyện mà tay và mắt không rời màn hình điện thoại, ipad… Nhiều ánh mắt lạ lẫm nhìn khi thấy tôi ngồi viết vào cuốn sổ tay những dòng tùy bút này. Viết bằng bút không còn là thói quen của nhiều người, hay là đã có 1, 2 thế hệ mất thói quen này từ khi máy tính ra đời? Để thử gửi cho bạn mấy trang viết xem anh có còn nhận ra chữ của tôi không?

Chỉ khoảng hơn một tiếng ngồi trong quán Tùng đã thấy có gần chục người bán vé số ghé vô mời mua cả hai loại vè số các tỉnh và “vé số kiểu Mỹ”. Mấy người đều mua “vé số kiểu Mỹ”, có lẽ vì giải thưởng lớn hơn nhiều lần… cơ may chỉ có giá chưa bằng một ly cà phê, quá rẻ cho một hy vọng đổi đời!
***
Nếu trước 1975 Đà Lạt là khu nghỉ mát phục vụ cho miền Nam thì sau đó, Đà Lạt là thành phố du lịch quen thuộc của người dân cả nước. Khách du lịch trong và ngoài nước đến đây mùa nào cũng đông, mai mốt hàng tuần sẽ có chuyến bay thẳng từ Vũ Hán (Trung quốc) đến đây mang theo sự xô bồ nhiều hơn... Không biết sự yên tĩnh hiếm hoi của những quán nhỏ ở khu Hòa Bình có còn giữ được? Trên đà “phát triển” phục vụ du lịch, Đà Lạt đã mở rộng và xây dựng cơ sở hạ tầng khá nhanh. Nhà cao tầng hiện đại, quán ăn quán cà phê cửa hàng sang trọng mọc lên như nấm ở khu trung tâm và những con đường quanh đó. Xe cộ nhiều hơn, Đà Lạt cũng vội vã thức khuya và dậy sớm hơn.

Tuy nhiên, nhiều vốn quý của Đà Lạt như hệ thống biệt thự đẹp như cổ tích, một số thắng cảnh nổi tiếng… đã bị hư hỏng, biến dạng. Quanh Hồ Xuân Hương có quá nhiều công trình dịch vụ mới với những kiểu dáng phong cách khác nhau, không khỏi làm người ta liên tưởng đến cái ao ở làng mà mỗi nhà quanh đó có thể tùy tiện bắc cái cầu ao tắm rửa, ngăn mặt ao nuôi bèo hay thả đám rau muống hay cho giàn bầu bí, thật là tiện dụng! Cảnh quan đô thị nói chung hay cảnh đẹp Dà Lạt nói riêng đâu phải cái ao mà có thể chia sẻ “sở hữu” cho những ai đầu tư du lịch để khai thác vô tội vạ? Bên cạnh đó Đà Lạt còn có những khu du lịch mới mất đi tính chất thân thiện với môi trường vì để xây dựng người ta đã phá hủy rừng và cảnh quan tự nhiên.
***
Cũng may, nhờ bạn nhắc mà tôi còn có phút giây nhớ lại một Đà Lạt xưa êm đềm trong quán nhỏ. Cà phê Tùng vẫn được nhiều người nhắc nhớ. Khách sành cà phê nếu từng biết cà phê Tùng đều khẳng định, chất lượng cà phê ở đây không đổi, vẫn ngon như hàng chục năm qua. Trên mạng và trong một số sách về du lịch có một số bài viết giới thiệu cà phê Tùng với bạn bè quốc tế. Bây giờ khách đến với cà phê Tùng không chỉ như đến một địa chỉ ẩm thực nổi tiếng, mà còn là đến với một nơi lưu giữ một phần lịch sử và những câu chuyện về Đà Lạt. Vì vậy khách đông hơn cũng là điều đáng mừng…

Nhưng sao trong tôi vẫn có chút gì luyến tiếc, dường như không khí của cà phê Tùng xưa kia, “cái hồn” của một không gian văn hóa đã mất đi, chỉ còn trong hoài niệm và ký ức… Bỗng nhớ quán cà phê nào đó ở đâu đó mà có lần tôi tình cờ lạc bước ghé vào, cũng là một quán nhỏ xưa cũ kỹ chỉ phục vụ ít người thôi, khách không trò chuyện mà im lặng đọc sách hay nghĩ ngợi, cũng không sử dụng điện thoại và internet trong quán. Vào đây chỉ để thưởng thức cà phê ngon, để được yên tĩnh, đọc và suy nghĩ…

Một quán nhỏ như vậy ở Đà Lạt để sống lại một không gian Đà Lạt xưa, yên bình và thanh thản, lãng mạn và cô đơn… ước mơ đó có là một điều không tưởng?
24/10/2020
Hậu kc Nguyễn

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Thanked by 2 Members:

#128 tuphuongsg

    Đoài viên

  • Hội Viên TVLS
  • PipPipPipPip
  • 2935 Bài viết:
  • 3586 thanks

Gửi vào 24/10/2020 - 16:24

KÊU GỌI GÓP QUẦN ÁO CŨ CHO ĐỒNG BÀO BỊ BÃO LŨ

Hiện ở các vùng như Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh... hàng ngàn gia đình đang gặp khó khăn về quần áo khô và sạch. Nước ngập và lũ đã làm trôi hoặc hư hại tất cả tài sản tư trang, nhiều ngày qua, nhiều người chỉ có một bộ quần áo mặc ướt rồi lại khô, không có gì để thay khi nước bắt đầu rút.

Một người bạn có gia đình ở Quảng Trị cho biết dân chúng đang thiếu thốn quần áo khô và sạch. Người già, trẻ em, phụ nữ... trông chờ vào việc đường đi bớt khó khăn để các xe tải quần áo có thể vào được, phân phát cho họ.

Chùa Từ Hiếu (quận 8) trong chuyến đi cứu trợ dài ngày, sẽ đến Quảng Trị (30/10), Quảng Bình (31/10) kêu gọi quý cô bác anh chị em đóng góp quần áo cũ cho đồng bào ở hai vùng này.

Hạn chót gởi về, xin là ngày 27/10/2020.

Vì nhằm cho mục đích phải sử dụng tức thì, rất mong nhận được quần áo cũ tương đối, và cần nhất là sạch, để người dân có thể dùng mà không cần qua khâu, vá hay giặt lại. Xin quý cô bác anh chị em mở lòng lưu ý.

Quần áo cũ, xin vào bao sẵn, cột lại, mang đến
Chùa Từ Hiếu 59D Dương Bá Trạc, P1, Q8, Sài Gòn.


Chân thành cảm ơn quý cô bác anh chị em.

Thanked by 2 Members:

#129 tuphuongsg

    Đoài viên

  • Hội Viên TVLS
  • PipPipPipPip
  • 2935 Bài viết:
  • 3586 thanks

Gửi vào 07/11/2020 - 19:51

NGƯỜI PHỤ NỮ THẬT SỰ MUỐN GÌ?
Vua Arthur trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung dễ mến của Arthur đã làm cho vua Pháp cảm động. Ông hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu giải được câu đố cực khó. Thời hạn trả lời là một năm, nếu không giải được câu đố thì Arthur sẽ phải chết.
Câu đố là: Người phụ nữ thật sự muốn gì?
Câu đố này có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian cũng bó tay, nên với Arthur quả là một thử thách quá lớn, nhưng như vậy vẫn có cơ hội sống hơn là bị giết, Arthur đành chấp nhận mạo hiểm.
Khi trở về Anh Quốc, Ngài hỏi tất cả mọi người từ các công chúa, các gái mại dâm, các vị Cha xứ đến cả các quan toà, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời hoàn hảo. Cuối cùng mọi người khuyên vua là nên đến hỏi mụ phù thuỷ già, có lẽ chỉ còn mụ ta mới có thể giải được câu đố hóc búa này.
Những ngày cuối năm cũng đã tới gần, Arthur đành đến hỏi ý kiến mụ phù thuỷ (thuở xưa phù thuỷ bị kỳ thị). Mụ ta đồng ý trả lời nhưng với điều kiện: để mụ cưới Gawain - Hiệp sĩ dũng cảm của Hội Bàn Tròn, người bạn thân nhất của nhà vua.
Arthur thất kinh. Mụ ta vừa xấu vừa bẩn thỉu, Ngài chưa từng thấy ai đáng tởm như mụ ta. Không, ngài sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi như vậy.
Khi biết chuyện, Gawain nói với Arthur rằng sự hy sinh này của chàng làm sao có thể so được với huyết thống Hoàng Gia, sự tồn tại của Hội Bàn Tròn và Vương Quốc Anh. Chàng Hiệp sĩ chấp nhận cuộc hôn nhân và vua Arthur cũng nhận được câu trả lời.
Điều phụ nữ thật sự muốn đó là: "Có toàn quyền quyết định mọi việc trong cuộc sống của mình".
Ngay lập tức, ai cũng nhận ra mụ ta vừa giải được một chân lý. Quả thật Vua nước láng giềng rất hài lòng và cho Arthur khỏi án tử hình.
Nói về đám cưới của mụ phù thuỷ và chàng Hiệp sĩ. Tưởng chừng không gì có thể khiến Arthur hối hận và đau khổ hơn nữa. Tuy nhiên chàng Hiệp sĩ Gawain vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự. Mụ phù thuỷ thì trái lại, trong tiệc cưới, mụ ta làm nháo nhào mọi thứ lên. Thỉnh thoảng mụ dùng bàn tay bẩn thỉu nhón cái này một chút, bốc cái kia một tý. Mọi người hết sức kinh hãi.
Đêm tân hôn, Garwain thu hết can đảm bước vào phòng hoa chúc. Nhưng, trên giường không phải là mụ phù thuỷ già nua xấu xí mà là một cô gái đẹp tuyệt trần đang nằm đợi chàng.
Cô từ tốn giải thích, là vì chàng rất tốt với cô dưới hình dạng một mụ phù thuỷ, nên để thưởng cho chàng, cô sẽ biến thành người vợ xinh đẹp hiền hoà suốt 12 tiếng/ ngày.
Vấn đề là chàng phải lựa chọn vào ban ngày hay là ban đêm. Gawain bắt đầu cân nhắc: "Ban ngày nếu nàng xinh đẹp thì ta có thể tự hào cùng nàng đi khắp nơi, nhưng vào ban đêm làm sao mà ta chịu nổi? Ngược lại, ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người, khi màn đêm buông xuống, ta sẽ được tận hưởng những giây phút ngọt ngào bên thiên thần".
Gawain cuối cùng đáp rằng: "Nàng hãy tự quyết định lấy số phận của mình. Nàng muốn đẹp hay xấu lúc nào cũng được".
Câu trả lời tất nhiên làm cho phù thuỷ hài lòng và nàng cười nói rằng sẽ hóa thân thành người vợ xinh đẹp suốt đời bên chàng. Đó là phần thưởng cho đàn ông biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.
Cuối đời, Hiệp sĩ Gawain của chúng ta thường dặn dò con cháu: "Vợ đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, quan trọng đối xử sao để vợ trở thành một thiên thần hay thành mụ phù thủy"
(Sưu tầm)

Thanked by 2 Members:





Similar Topics Collapse

1 người đang đọc chủ đề này

0 Hội viên, 1 khách, 0 Hội viên ẩn


Liên kết nhanh

 Tử Vi |  Tử Bình |  Kinh Dịch |  Quái Tượng Huyền Cơ |  Mai Hoa Dịch Số |  Quỷ Cốc Toán Mệnh |  Địa Lý Phong Thủy |  Thái Ất - Lục Nhâm - Độn Giáp |  Bát Tự Hà Lạc |  Nhân Tướng Học |  Mệnh Lý Tổng Quát |  Bói Bài - Đoán Điềm - Giải Mộng - Số |  Khoa Học Huyền Bí |  Y Học Thường Thức |  Văn Hoá - Phong Tục - Tín Ngưỡng Dân Gian |  Thiên Văn - Lịch Pháp |  Tử Vi Nghiệm Lý |  TẠP CHÍ KHOA HỌC HUYỀN BÍ TRƯỚC 1975 |
 Coi Tử Vi |  Coi Tử Bình - Tứ Trụ |  Coi Bát Tự Hà Lạc |  Coi Địa Lý Phong Thủy |  Coi Quỷ Cốc Toán Mệnh |  Coi Nhân Tướng Mệnh |  Nhờ Coi Quẻ |  Nhờ Coi Ngày |
 Bảo Trợ & Hoạt Động |  Thông Báo |  Báo Tin |  Liên Lạc Ban Điều Hành |  Góp Ý |
 Ghi Danh Học |  Lớp Học Tử Vi Đẩu Số |  Lớp Học Phong Thủy & Dịch Lý |  Hội viên chia sẻ Tài Liệu - Sách Vở |  Sách Dịch Lý |  Sách Tử Vi |  Sách Tướng Học |  Sách Phong Thuỷ |  Sách Tam Thức |  Sách Tử Bình - Bát Tự |  Sách Huyền Thuật |
 Linh Tinh |  Gặp Gỡ - Giao Lưu |  Giải Trí |  Vườn Thơ |  Vài Dòng Tản Mạn... |  Nguồn Sống Tươi Đẹp |  Trưng bày - Giới thiệu |  

Trình ứng dụng hỗ trợ:   An Sao Tử Vi  An Sao Tử Vi - Lấy Lá Số Tử Vi |   Quỷ Cốc Toán Mệnh  Quỷ Cốc Toán Mệnh |   Tử Bình Tứ Trụ  Tử Bình Tứ Trụ - Lá số tử bình & Luận giải cơ bản |   Quẻ Mai Hoa Dịch Số  Quẻ Mai Hoa Dịch Số |   Bát Tự Hà Lạc  Bát Tự Hà Lạc |   Thái Ât Thần Số  Thái Ât Thần Số |   Căn Duyên Tiền Định  Căn Duyên Tiền Định |   Cao Ly Đầu Hình  Cao Ly Đầu Hình |   Âm Lịch  Âm Lịch |   Xem Ngày  Xem Ngày |   Lịch Vạn Niên  Lịch Vạn Niên |   So Tuổi Vợ Chồng  So Tuổi Vợ Chồng |   Bát Trạch  Bát Trạch |