Mộng
badboy
19/10/2012
Angelina
19/10/2012
Ặc =)) Quá sợ. Tự nhiên bị tai bay vạ gió, quá sợ =)) Không biết "ông" có hiểu "We've no contact before" là gì không mà tự nhiên nhảy chồm chồm lên thế )
"Cháu" chỉ nhỏ nhẹ góp ý về văn hóa copy and paste thôi mà cũng bị dính chưởng, quả là kinh hãi ) Thôi, chữ kí đã trót nói "miệng ngọt hạt từ tâm" rồi nên không ho he gì nữa vậy, há há.
"Cháu" chỉ nhỏ nhẹ góp ý về văn hóa copy and paste thôi mà cũng bị dính chưởng, quả là kinh hãi ) Thôi, chữ kí đã trót nói "miệng ngọt hạt từ tâm" rồi nên không ho he gì nữa vậy, há há.
badboy
19/10/2012
badboy
19/10/2012
Có tạo nhiều nick đi chăng nữa, để chạy trốn quá khứ không mấy tốt đẹp trên diễn đàn này. Cuối cùng vẫn bị phát hiện bạn ạ.
Angelina
19/10/2012
À thôi, nghĩ lại rồi. Phải nói thêm thì mới xứng đáng với chữ kí, hí hí.
Bạn Zhukhov ạ, có 2 điều thế này:
1. Khi thấy có người khác nhắc mà nhắc đúng (hay là lại bảo copy and paste không ghi nguồn mới là đúng ?) thì nên cảm ơn người ta một câu, bất kể người đó là ai (chứ đừng nói là không quen không biết). Bởi vì, ít ra người ta đã bỏ thời gian ra góp ý giúp mình không phạm phải lỗi đó trong tương lai. Điều này chỉ tốt cho bạn chứ chẳng hại gì vì nếu bạn có thói quen như vậy (thói quen copy and paste mà không ghi nguồn), khi ra ngoài làm việc, rắc rối sẽ là điều không thể tránh khỏi.
2. Khi bạn không hiểu tôi nói cái gì (trong trường hợp này là tôi lỡ nói tiếng Anh) thì nên tìm cách để hiểu (trong trường hợp này là dùng từ điển). Còn nếu bạn đã hiểu rồi mà vẫn nói thế thì tôi suy ra 2 khả năng. Một là bạn mắc chứng tự ti nặng dẫn đến việc bị ám ảnh quá mức nên cái gì (dù nhỏ) mà động vào nỗi sợ hãi, lo lắng (đây là từ chuyên môn) của bạn là bạn sẽ nhảy tưng tưng lên "phòng bị" ngay. Khả năng thứ hai là bạn bị hoang tưởng nên dù không có bằng chứng chính xác nhưng vẫn "tự tin" là mình đúng )
Đấy nhé, tôi nói thế là "ngọt" ngào lắm rồi đấy, bạn cố gắng đừng tạo thói quen đạo văn và tự tin lên hoặc bớt hoang tưởng đi nhé Nói mỗi một câu tử tế mà có người nhảy dựng lên thế này kể cũng thú, hú hú )
Sửa bởi Angelina: 19/10/2012 - 20:29
Bạn Zhukhov ạ, có 2 điều thế này:
1. Khi thấy có người khác nhắc mà nhắc đúng (hay là lại bảo copy and paste không ghi nguồn mới là đúng ?) thì nên cảm ơn người ta một câu, bất kể người đó là ai (chứ đừng nói là không quen không biết). Bởi vì, ít ra người ta đã bỏ thời gian ra góp ý giúp mình không phạm phải lỗi đó trong tương lai. Điều này chỉ tốt cho bạn chứ chẳng hại gì vì nếu bạn có thói quen như vậy (thói quen copy and paste mà không ghi nguồn), khi ra ngoài làm việc, rắc rối sẽ là điều không thể tránh khỏi.
2. Khi bạn không hiểu tôi nói cái gì (trong trường hợp này là tôi lỡ nói tiếng Anh) thì nên tìm cách để hiểu (trong trường hợp này là dùng từ điển). Còn nếu bạn đã hiểu rồi mà vẫn nói thế thì tôi suy ra 2 khả năng. Một là bạn mắc chứng tự ti nặng dẫn đến việc bị ám ảnh quá mức nên cái gì (dù nhỏ) mà động vào nỗi sợ hãi, lo lắng (đây là từ chuyên môn) của bạn là bạn sẽ nhảy tưng tưng lên "phòng bị" ngay. Khả năng thứ hai là bạn bị hoang tưởng nên dù không có bằng chứng chính xác nhưng vẫn "tự tin" là mình đúng )
Đấy nhé, tôi nói thế là "ngọt" ngào lắm rồi đấy, bạn cố gắng đừng tạo thói quen đạo văn và tự tin lên hoặc bớt hoang tưởng đi nhé Nói mỗi một câu tử tế mà có người nhảy dựng lên thế này kể cũng thú, hú hú )
Sửa bởi Angelina: 19/10/2012 - 20:29
badboy
19/10/2012
Angelina đừng diễn tuồng ở đây nữa nhé!
Chính bạn từng đạo văn, đạo thơ của nhiều tác giả rồi suy bụng ta ra bụng người.
Tại sao bạn không dùng nick chính thức mà vào nói chuyện cho đàng hoàng ? Hay là bạn sợ quá khứ không mấy tốt đẹp của bạn ở đây ?
Chính bạn từng đạo văn, đạo thơ của nhiều tác giả rồi suy bụng ta ra bụng người.
Tại sao bạn không dùng nick chính thức mà vào nói chuyện cho đàng hoàng ? Hay là bạn sợ quá khứ không mấy tốt đẹp của bạn ở đây ?
Angelina
19/10/2012
=)) Thôi, nếu đã đến mức nặng thế này rồi thì tôi bó tay ) Giờ mà ngồi thanh minh những chuyện bạn Zhukhov tưởng tượng ra thì tôi sẽ thấy thẹn với bản thân vì còn bao nhiêu việc hay để làm mà không làm lại đi mất thời gian với một case thế này.
Thế nhá, chúc bạn Zhukhov ngồi tưởng tượng vui vẻ 8->
Thế nhá, chúc bạn Zhukhov ngồi tưởng tượng vui vẻ 8->
badboy
19/10/2012
Angelina, on 19/10/2012 - 20:49, said:
=)) Thôi, nếu đã đến mức nặng thế này rồi thì tôi bó tay ) Giờ mà ngồi thanh minh những chuyện bạn Zhukhov tưởng tượng ra thì tôi sẽ thấy thẹn với bản thân vì còn bao nhiêu việc hay để làm mà không làm lại đi mất thời gian với một case thế này.
Thế nhá, chúc bạn Zhukhov ngồi tưởng tượng vui vẻ 8->
Thế nhá, chúc bạn Zhukhov ngồi tưởng tượng vui vẻ 8->
Bạn nên đi gặp bác sĩ tâm lý đi. Ở bển, bác sĩ tâm lý rất giỏi, có chuyên môn cao và tận tình lắm đó.
Sửa bởi Zhukov: 19/10/2012 - 20:51
thyme
21/10/2012
Phật ở bên ta Phật mĩm cười
Từ bi độ lượng nở trong tôi
Sắc không bất nhị vô hình tướng
Một đóa vui người cũng lẻ loi
(Sưu Tầm)
Sửa bởi thyme: 21/10/2012 - 01:08
thyme
21/10/2012
Chúa khoát vai ta Chúa hiện hình
Thần linh phục sẵn ngõ tâm kinh
Thân mang thánh giá tay lần chuỗi
Từng hạt nhân danh huyết lệ tình
(tiếp tục sưu tầm )
Em phá niết bàn bỏ cuộc chơi
Bỏ ta như Chúa bỏ cuộc đời
Chuông chùa vừa xuống Nam Mô Phật
Em đã Amen khép mặt người !
( lại sưu tầm )
Sửa bởi thyme: 21/10/2012 - 14:13
Thần linh phục sẵn ngõ tâm kinh
Thân mang thánh giá tay lần chuỗi
Từng hạt nhân danh huyết lệ tình
(tiếp tục sưu tầm )
Em phá niết bàn bỏ cuộc chơi
Bỏ ta như Chúa bỏ cuộc đời
Chuông chùa vừa xuống Nam Mô Phật
Em đã Amen khép mặt người !
( lại sưu tầm )
Sửa bởi thyme: 21/10/2012 - 14:13
badboy
08/11/2012
EM ƠI BA LAN
Em ơi, Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạch dương sương trắng nắng tràn
Anh đi, nghe tiếng người xưa vọng
Một giọng thơ ngâm, một giọng đàn
Có phải Sô-Panh tình chứa chan
Nâng đàn ca Cô gái Ba Lan
Có phải A-đam hồn vĩ đại
Bay trên đầu thế kỷ nhân gian…
Em đi cùng anh lên thành xưa
Vác-xa-va ấm nắng ban trưa
Nét vàng lịch sử vừa tươi lại
Trong cuộc hồi sinh, tạnh gió mưa
Hãy nghe em từng viên đá lát
Những con đường, tiếng hát đau thương
Ba Lan, Ba Lan
Thịt da đã bao lần tan nát
Nước mất, tim về vọng cố hương
Hãy nghe em từng viên ngói đỏ
Những mái nhà phố cũ hồi xuân
Máu đã quyện, em ơi, trong đó
Máu Ba Lan và máu Hồng quân!
Ôi máu đọng mười lăm năm trước
Bốn triệu hồn kêu Nước trong đêm
Em ơi em, làm sao quên được
Ốt-sơ-ven-xim, Ốt-sơ-ven-xim!
Nhớ nghe em, những đôi giày nhỏ
Tưởng còn đi chập chững chân son
Những mái tóc vàng tơ đóng bó
Dệt thành chăn rợn bóng oan hồn!
Anh đã đến quê em Cra-cốp
Như quê anh lộng lẫy cung đền
Hồng quân cứu Va-ven xinh đẹp
Như Thạch Sanh đánh ó cứu nàng tiên…
Anh đã đến quê em Ban-tích
Sóng ngời xanh, ngọc bích biển khơi
Đã xóa sạch những ngày Đăng-dích
Màu Ba Lan trong trắng đỏ tươi
Khắp quê em, mùa xuân đến rồi
Dù đêm qua chút tuyết còn rơi
Hỡi người chị bên đường quét tuyết
Xuân đến rồi, nắng đỏ trên môi.
Nắng trên cao cần trục xây nhà
Nắng lưng tàu phấp phới đi xa
Nắng đỏ ngực anh, người thủy thủ
Đẹp như lò Nô-va Hu-ta
Khắp quê em, mùa xuân mang tên
Những người con đẹp của trăm miền
Hôm nay gọi nhau về Đại hội
Mở thêm đường, đi lên, đi lên
Mùa xuân đó, quê em ấm áp
Chân người đi, vào cuộc đời chung
Ngựa đang kéo đồng lên hợp tác
Đường ta đi tấp nập vô cùng!
Em ơi, Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạch dương sương trắng nắng tràn
Anh đi, nghe tiếng đàn xuân ấy
Ca ngàn năm: Ba Lan, Ba Lan…
(Tố Hữu)
badboy
14/11/2012
Mùa thu đến lá vàng rụng đầy ngõ
Lá vàng bay, bay theo gió tận chân trời
Phía xa xa, ngay sát rìa thung lũng
Mặt trời lặn đỏ rực cả hàng phong
Anh khẽ nắm tay em, một lúc
Buồn và vui, lẫn lộn giữa trời chiều
Anh nhìn em và khóc vì hạnh phúc
Vì vụng về không biết nói: " anh yêu em...".
Sửa bởi F35: 14/11/2012 - 13:18
Lá vàng bay, bay theo gió tận chân trời
Phía xa xa, ngay sát rìa thung lũng
Mặt trời lặn đỏ rực cả hàng phong
Anh khẽ nắm tay em, một lúc
Buồn và vui, lẫn lộn giữa trời chiều
Anh nhìn em và khóc vì hạnh phúc
Vì vụng về không biết nói: " anh yêu em...".
Sửa bởi F35: 14/11/2012 - 13:18
nero
16/11/2012
ta muốn lời ta hoà ngấn lệ
một đời đằm thắm với tri âm
tỏa trong hương sắc từng dư vị
một nét trời cho chút tuyệt trần
những bước phong trần trong hiện thực
mất dần theo với tháng năm trôi
ta vớt tim ta từ đáy vực
ngày hoa tình sử rỡ ven trời
ta hóa thành giòng hồng huyết quản
chảy giữa sông tâm tri kỷ ta
tuyệt đỉnh đêm trời sinh lãng mạn
lời ý trần - tiên nguyện đến già
trên lưng chừng vút mình lên mãi
phong hương tình cảm nõn nà
Xuân
êm ấm trong vòng tay tình ái
mà nghe thác mặn vượt niêm phong
ta muốn tim ta vùng chứa lệ
tâm hồn một trái đá kim cương
vừa chín trên cây . nguyên hương vị
thơm hôn thiên sứ chạm vô thường
Sửa bởi nero: 16/11/2012 - 10:35
một đời đằm thắm với tri âm
tỏa trong hương sắc từng dư vị
một nét trời cho chút tuyệt trần
những bước phong trần trong hiện thực
mất dần theo với tháng năm trôi
ta vớt tim ta từ đáy vực
ngày hoa tình sử rỡ ven trời
ta hóa thành giòng hồng huyết quản
chảy giữa sông tâm tri kỷ ta
tuyệt đỉnh đêm trời sinh lãng mạn
lời ý trần - tiên nguyện đến già
trên lưng chừng vút mình lên mãi
phong hương tình cảm nõn nà
Xuân
êm ấm trong vòng tay tình ái
mà nghe thác mặn vượt niêm phong
ta muốn tim ta vùng chứa lệ
tâm hồn một trái đá kim cương
vừa chín trên cây . nguyên hương vị
thơm hôn thiên sứ chạm vô thường
Sửa bởi nero: 16/11/2012 - 10:35
badboy
17/11/2012
Chia tay em trong trời thu se lạnh
Trời hư ảo lá vàng rơi lác đác
Con nai buồn ngơ ngác lặng nhìn em
Xa xa, sông Volga vẫn chảy êm đềm
Anh nắm tay em, lòng bịn rịn
Buồn, vui lẫn lộn giữa rừng già
Nghẹn ngào không nói lên lời
Tạm biệt nhé ! cô bé Nga ơi
Màu hoàng hôn nhuộm tím dòng sông
Anh nhìn sâu vào mắt em, thở dài
Hai đứa lặng nhìn nhau, không nói
Chỉ biết rằng hai ta mãi mãi bên nhau
Trời hư ảo lá vàng rơi lác đác
Con nai buồn ngơ ngác lặng nhìn em
Xa xa, sông Volga vẫn chảy êm đềm
Anh nắm tay em, lòng bịn rịn
Buồn, vui lẫn lộn giữa rừng già
Nghẹn ngào không nói lên lời
Tạm biệt nhé ! cô bé Nga ơi
Màu hoàng hôn nhuộm tím dòng sông
Anh nhìn sâu vào mắt em, thở dài
Hai đứa lặng nhìn nhau, không nói
Chỉ biết rằng hai ta mãi mãi bên nhau


