Giáp Tý hội
KingGoldLight
08/06/2012
Hỏa Ka, on 08/06/2012 - 00:03, said:
Đang nói về bản chất con người cơ mà
Đi với dân chơi thì ta là sở khanh đích thực
Đi với dân sách vở thì ta là một kho kiến thức đó hehe
Nhưng mà ta đang bàn về bản chất con người của ta có đáng để tin tưởng ko
Đi với dân chơi thì ta là sở khanh đích thực
Đi với dân sách vở thì ta là một kho kiến thức đó hehe
Nhưng mà ta đang bàn về bản chất con người của ta có đáng để tin tưởng ko
Mucdong
08/06/2012
TanThuyHoang, on 08/06/2012 - 08:10, said:
mucdong cung djnh an thjt chuot ah?he
tot hay xau thj dau co lien quan gj? quan trong la phai thjx da. mot khi da mau thi dung hoi tai sao???
tot hay xau thj dau co lien quan gj? quan trong la phai thjx da. mot khi da mau thi dung hoi tai sao???
Thấy thiên hạ hay bàn tán về ngoan hư, đặc biệt là việc đánh giá người khác qua lá số tử vi thì ở những chốn như này gần như trở thành 1 vấn nạn. Nó thậm chí còn nghiệt ngã và cũng dễ thiên vị hơn ở ngoài đời nhiều lần nên tán chơi vài câu vậy. Thi thoảng thấy có người tưởng mình là mệnh phụ phu nhân nên muốn nói gì thì nói, muốn đánh giá ai thế nào thì đánh giá, hoặc ai đó nghĩ mình là anh hùng được giao sứ mạng xuống trần gian làm việc này khác, và tỉ tỉ các kiểu khác. Thấy cũng vui tai và ngộ nghĩnh. Mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng nên chỉ biết nhìn theo ngưỡng mộ, không có ý kiến
Thịt chuột đâu có gì hay mà mời. Chẳng có cơ quan nào kiểm dịch, không có bảo hành.
Sửa bởi Mucdong: 08/06/2012 - 09:55
Hỏa Ka
08/06/2012
KingGoldLight, on 08/06/2012 - 09:46, said:
Một người đa nhân cách thì thực sự có đáng tin tưởng không đây? Ông vẫn nhớ ta đã từng nhận xét ông là một người không dễ hiểu và cũng chẳng dễ chơi chứ?Ta hỏi ông câu này nhé: Nếu có 1 ngày, người bạn thân mà ông tin tưởng bấy lâu nay giờ làm việc gì đó có lỗi, phản bội, lợi dụng ông chẳng hạn(cái này có thể là sự thật hoặc do ông hiểu nhầm) thì ông sẽ làm gì? có phải ông sẽ tìm cách chơi lại,trả thù người bạn thân đó không?
KingGoldLight
08/06/2012
Hỏa Ka
08/06/2012
Nghe Du đại ka nói đến Đạo và Khí Công mà thích quá
Trong truyện hunter x hunter, nhân vật Hisoka(avatar của Hỏa) đã bước, hay còn gọi là ngộ Đạo
Đạo mà Hisoka ngộ ra có thể biến khí thành hình, dùng khí để đả thương kẻ khác, Hỏa thích cái đạo này, lúc nào luyện được Đạo này thì sẽ có nhiều trò vui lắm, bi giờ cuộc sống tẻ nhạt quá >"<
Trong truyện hunter x hunter, nhân vật Hisoka(avatar của Hỏa) đã bước, hay còn gọi là ngộ Đạo
Đạo mà Hisoka ngộ ra có thể biến khí thành hình, dùng khí để đả thương kẻ khác, Hỏa thích cái đạo này, lúc nào luyện được Đạo này thì sẽ có nhiều trò vui lắm, bi giờ cuộc sống tẻ nhạt quá >"<
ThanVuong
08/06/2012
Mucdong, on 08/06/2012 - 09:47, said:
Thấy thiên hạ hay bàn tán về ngoan hư, đặc biệt là việc đánh giá người khác qua lá số tử vi thì ở những chốn như này gần như trở thành 1 vấn nạn. Nó thậm chí còn nghiệt ngã và cũng dễ thiên vị hơn ở ngoài đời nhiều lần nên tán chơi vài câu vậy. Thi thoảng thấy có người tưởng mình là mệnh phụ phu nhân nên muốn nói gì thì nói, muốn đánh giá ai thế nào thì đánh giá, hoặc ai đó nghĩ mình là anh hùng được giao sứ mạng xuống trần gian làm việc này khác, và tỉ tỉ các kiểu khác. Thấy cũng vui tai và ngộ nghĩnh. Mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng nên chỉ biết nhìn theo ngưỡng mộ, không có ý kiến
Thịt chuột đâu có gì hay mà mời. Chẳng có cơ quan nào kiểm dịch, không có bảo hành.
Thịt chuột đâu có gì hay mà mời. Chẳng có cơ quan nào kiểm dịch, không có bảo hành.
thịt chuột đang là đặc sản đó
nói vậy thôi chứ cũng cần xem xét một chút. đã quyết rồi thì đùng ai ngăn cản?
Sửa bởi TanThuyHoang: 08/06/2012 - 11:29
Mucdong
08/06/2012
TanThuyHoang, on 08/06/2012 - 11:28, said:
hjx đang hơi phê phê. sáng nay đi ăn sáng gặp mấy ông bên quản lý thị trường, mà mấy ông đó đang điều tra về mình chứ?hjx
thịt chuột đang là đặc sản đó
nói vậy thôi chứ cũng cần xem xét một chút. đã quyết rồi thì đùng ai ngăn cản?
thịt chuột đang là đặc sản đó
nói vậy thôi chứ cũng cần xem xét một chút. đã quyết rồi thì đùng ai ngăn cản?
Anh Tần làm gì mà bị điều tra?
Mà em đùa vậy thôi, thật ra thịt gì nếu biết chế biến thì đều thành đặc sản cả. Thế giới người ta còn ăn giun, dế, sâu bọ,.... đấy thôi. Chẳng qua là em hợp đồ dân dã và có bảo hành, ko cần đặc sản. Yếu nên ko dám ra gió.
Thanh.Long
08/06/2012
Hỏa Ka, on 08/06/2012 - 11:21, said:
Nghe Du đại ka nói đến Đạo và Khí Công mà thích quá
Trong truyện hunter x hunter, nhân vật Hisoka(avatar của Hỏa) đã bước, hay còn gọi là ngộ Đạo
Đạo mà Hisoka ngộ ra có thể biến khí thành hình, dùng khí để đả thương kẻ khác, Hỏa thích cái đạo này, lúc nào luyện được Đạo này thì sẽ có nhiều trò vui lắm, bi giờ cuộc sống tẻ nhạt quá >"<
Trong truyện hunter x hunter, nhân vật Hisoka(avatar của Hỏa) đã bước, hay còn gọi là ngộ Đạo
Đạo mà Hisoka ngộ ra có thể biến khí thành hình, dùng khí để đả thương kẻ khác, Hỏa thích cái đạo này, lúc nào luyện được Đạo này thì sẽ có nhiều trò vui lắm, bi giờ cuộc sống tẻ nhạt quá >"<
còn ưa nhiều trò vui tức định lực chưa mạnh , chừng nào mới đạt cảnh giới dụng khí hóa hình =))
AnKhoa
08/06/2012
Tôi Cần Giấy Chứng Nhận Làm Người
Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.
- Soát vé
Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.
Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc :
- Ðây là vé trẻ em.
Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp :
- Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao ?
Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi :
- Anh là người tàn tật ?
- Vâng, tôi là người tàn tật.
- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.
Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp :
- Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.
Cô soát vé cười gằn :
- Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật ?
Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên
- Anh chỉ còn một nửa bàn chân.
Cô soát vé liếc nhìn, bảo :
- Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật !
Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích :
- Tôi không có tờ khai gia đình của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra tai nạn ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…
Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.
Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật…
Trưởng tàu cũng hỏi :
- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu ?
Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình .
Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói :
- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.
Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có hơn 50 ngàn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc :
- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.
Trưởng tàu nói kiên quyết :
- Không được.
Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu :
- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.
Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý :
- Cũng được.
Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi :
- Anh có phải đàn ông không ?
Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại :
- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không ?
- Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không ?
- Ðương nhiên tôi là đàn ông !
- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông ?
Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem ?
Mọi người chung quanh cười rộ lên.
Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói :
- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả ?
Ðồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói :
- Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.
Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành :
- Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.
Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng :
- Cô hoàn toàn không phải người ! Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé :
- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì ?
Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:
- Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…
Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.
Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận.
Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.
- Soát vé
Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.
Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc :
- Ðây là vé trẻ em.
Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp :
- Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao ?
Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi :
- Anh là người tàn tật ?
- Vâng, tôi là người tàn tật.
- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.
Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp :
- Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.
Cô soát vé cười gằn :
- Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật ?
Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên
- Anh chỉ còn một nửa bàn chân.
Cô soát vé liếc nhìn, bảo :
- Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật !
Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích :
- Tôi không có tờ khai gia đình của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra tai nạn ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…
Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.
Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật…
Trưởng tàu cũng hỏi :
- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu ?
Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình .
Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói :
- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.
Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có hơn 50 ngàn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc :
- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.
Trưởng tàu nói kiên quyết :
- Không được.
Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu :
- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.
Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý :
- Cũng được.
Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi :
- Anh có phải đàn ông không ?
Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại :
- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không ?
- Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không ?
- Ðương nhiên tôi là đàn ông !
- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông ?
Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem ?
Mọi người chung quanh cười rộ lên.
Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói :
- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả ?
Ðồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói :
- Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.
Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành :
- Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.
Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng :
- Cô hoàn toàn không phải người ! Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé :
- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì ?
Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:
- Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…
Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.
Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận.
HoaManLau
08/06/2012
Thanks ankhoa nha, lúc nào mình cần mình sẽ pm, lúc đó mong ak giúp đỡ
AnKhoa
08/06/2012
GS Hoàng Tuấn:
86 A đường Trần Bình, đối diện chợ Mỹ Đình (Hà Nội)
Sđt GS Hoàng Túân: 043.8341110
Không có sức khỏe, đêk có cái gì cả
86 A đường Trần Bình, đối diện chợ Mỹ Đình (Hà Nội)
Sđt GS Hoàng Túân: 043.8341110
Không có sức khỏe, đêk có cái gì cả


