TUYÊN NGÔN THÀNH LẬP HỘI LIÊN HIỆP CÔNG NHÂN QUỐC TẾ.
(QUỐC TẾ THỨ NHẤT).
Ngày 28 tháng 9 năm 1864,
tại Hội nghị công khai ở hội trường X.Mác-tin, Loong-ây-cơ, Luân Đôn.
Các Mác đại diện biên soạn và đọc tại Hội nghị:
(Lược trích, bỏ qua các dẫn chứng mang tính lịch sử mà Mác đã diễn giải nhằm làm sáng tỏ các luận điểm đưa ra, có thể tìm đọc chi tiết tại Toàn tập số 16, tr.11, NXB Sự thật, 1997)
Hỡi các công nhân !
Từ năm 1848 đến năm 1864, nạn nghèo đói của quần chúng công nhân không giảm bớt - đó là một sự thật không thể chối cãi, thế nhưng về mặt phát triển của công nghiệp và thương nghiệp thì thời kỳ đó là thời kỳ có một không hai trong lịch sử.
Năm 1850, một cơ quan báo chí ôn hòa thạo tin của giai cấp tư sản Anh đã nói trước rằng: nếu nhập khẩu và xuất khẩu của Anh tăng 50% thì nạn khốn cùng ở nước này sẽ không còn nữa.
Than ôi ! Ngày 7 tháng 4 năm 1864, Bộ trưởng Tài chính đã làm cho thính giả của mình trong nghị viện vui mừng bằng lời tuyên bố rằng tổng kim ngạch nhập khẩu và xuất khẩu của Anh năm 1863 đã tăng lên "đến 433 955 000 p.xt ! Con số đáng kinh ngạc ấy gần như lớn gấp ba lần tổng số chu chuyển của thương nghiệp Anh ở thời kỳ năm 1843 mới đây !"
Tuy thế, ông ta vẫn nói rất hùng hồn về "sự nghèo khổ". Ông ta kêu lên rằng: "Hãy nghĩ tới những người đang ở bên bờ vực của cảnh nghèo khổ", đến "tiền công ... không tăng", đến "cuộc sống của con người...mà trong mười trường hợp thì đến hết chín trường hợp là phải đấu tranh để sinh tồn !"
Nhưng ông ta làm lơ không nói đến nhân dân Ai-rơ-len ở miền Bắc đang bị máy móc, còn ở miền Nam thì đang bị những đàn cừu loại dần ra, mặc dù ngay số cừu cũng đang giảm bớt trong cái đất nước bất hạnh đó, tuy không giảm nhanh bằng số người
Ông ta không lặp lại những điều mà những đại biểu cao cấp của quý tộc vừa tiết lộ ra trong cơn hoảng sợ đột ngột. Khi sự kinh hoàng do "những kẻ bóp cổ" gây ra đạt tới một mức nhất định, thì Thượng nghị viện quyết định tiến hành điều tra tình hình phát vãng và lao động khổ sai, rồi công bố những kết quả đã điều tra được dưới hình thức một bản báo cáo.
Sự thật đã được vạch ra trên những trang của cuốn Sách xanh dày cộp năm 1863, và bằng những sự thật và những con số được xác nhận chính thức, người ta đã chứng minh rằng ở Anh và Xcốt-len những kẻ phạm tội hình nặng nhất - những kẻ lao động khổ sai - làm việc ít hơn nhiều và ăn uống tốt hơn nhiều so với những công nhân nông nghiệp ANh và Xcốt-len...
Sau khi cuộc Cách mạng năm 1848 bị thất bại, tất cả các tổ chức Đảng và các cơ quan báo chí Đảng của giai cấp công nhân trên lục địa đều bị tiêu diệt bằng bạo lực thô bạo; những người con tiên tiến nhất của giai cấp công nhân trong cơn tuyệt vọng đã chạy trốn sang nước cộng hòa ở bên kia Đại Tây Dương và những giấc mơ ngắn ngủi về sự giải phóng đã tiêu tan trước thời kỳ lên cơn sốt công nghiệp, bại hoại về đạo đức và ph,ản động về chính trị...
Sự thất bại của giai cấp công nhân trên lục địa đã làm cho giai cấp công nhân Anh buồn nản và mất tin tưởng vào sự nghiệp của chính mình, đồng thời đã làm cho những tên trùm ruộng đất và tài chính lấy lại lòng tự tin đã ít nhiều bị lung lay. Chúng đã ngang ngược rút lại những nhượng bộ đã được tuyên bố trước kia...
Một số đại biểu khác của giai cấp vô sản Anh, trước kia tỏ ra tích cực nay bị quyến rũ bởi số lượng công việc và tiền công tạm thời tăng lên đã biến thành những "kẻ phá bãi công về mặt chính trị"...
Những tên trùm ruộng đất và trùm tư bản bao giờ cũng sẽ lợi dụng những đặc quyền chính trị của mình để bảo vệ và duy trì mãi mãi độc quyền kinh tế của chúng. Không những chúng sẽ không giúp cho sự nghiệp giải phóng lao động mà trái lại, chúng còn luôn luôn dựng lên đủ mọi thứ chướng ngại trên con đường đi của sự nghiệp đó...
Vì vậy, việc giành chính quyền trở thành một nghĩa vụ vĩ đại của giai cấp công nhân. Hình như công nhân đã hiểu được điều đó...
Công nhân đã có một trong những yếu tố thành công là số lượng. Nhưng số lượng chỉ giải quyết được vấn đề khi quần chúng được tổ chức lại và được sự hiểu biết chỉ đạo. Kinh nghiệm của quá khứ chứng tỏ rằng thái độ coi thường sự liên minh anh em, sự liên minh phải có giữa công nhân các nước khác và phải thúc đẩy họ kề vai sát cánh trong cuộc đấu tranh để tự giải phóng, sẽ bị trừng phạt bằng cách bắt những cố gắng phân tán của họ phải chịu sự thất bại chung.
Ý thức đó đã thúc đẩy những công nhân các nước khác nhau, họp lại trong cuộc mít - tinh công khai ở hội trường Xanh-Mác-tin, Luân Đôn, ngày 28 tháng 9 năm 1864, thành lập Hội liên hiệp công nhân quốc tế...
Nếu việc giải phóng giai cấp công nhân đòi hỏi phải có sự hợp tác anh em của công nhân thì làm sao họ có thể hoàn thành được nhiệm vụ vĩ đại đó khi có một chính sách đối ngoại theo đuổi những mục đích tội lỗi, lợi dụng những thành kiến dân tộc, đổ máu và phu phí của cải của nhân dân trong nhưng cuộc chiến tranh ăn cướp ?...
Giai cấp công nhân thấy rõ nghĩa vụ của mình là phải nắm được những bí mật của chính trị quốc tế, phải theo dõi hoạt động ngoại giao của các chính phủ nước mình và trong trường hợp cần thiết, phải dùng mọi phương tiện sẵn có trong tay để chống lại; còn trong trường hợp không thể ngăn chặn được hoạt động đó, thì đoàn kết lại để đồng thời vạch trần nó và tìm cách làm cho những quy tắc đơn giản đơn của đạo đức và công lý vốn đã phải là kim chỉ năm trong quan hệ qua lại giữa các tư nhân, cũng trở thành những quy tắc tối cao trong quan hệ giữa các dân tộc.
Cuộc đấu tranh cho một chính sách đối ngoại như vậy là một bộ phận của cuộc đấu tranh chung để giải phóng giai cấp công nhân.
VÔ SẢN TẤT CẢ CÁC NƯỚC, ĐOÀN KẾT LẠI !
Kính lễ Thủy Tổ Đại Việt Kinh Dương Vương.
Kính lễ Thượng Thiên Thiên Tôn, Bác Hồ.
NƯỚC VIỆT NAM VĨ ĐẠI, DÂN TỘC VIỆT NAM VĨ ĐẠI !
Sửa bởi VNhieu: 23/12/2025 - 20:44















