Hội tử vi Hà Nội
capslock
06/10/2011
Nhà mình tâm trạng diễn ra theo thời tiết hay sao ấy. Trời mưa nên mọi người cũng mang vẽ ảm đạm, âu sầu nghe não nề quá. Bác Rụng, Bác Bi với Sung đâu rồi, vào cho một số tràng cười cho nhà vui cửa vui nhà nhà.
@All: Cả nhà cho em hỏi cách cục nào nói lên tháng này bị đòi nợ nhiều ợ?
@All: Cả nhà cho em hỏi cách cục nào nói lên tháng này bị đòi nợ nhiều ợ?
nguoilaido
06/10/2011
Qui luật tình yêu
Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:
Sòng phẳng: Cho = Nhận
Ích kỷ: Cho < Nhận
Vị tha: Cho > Nhận
Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình
Sòng phẳng lên tiếng:
- Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.
- Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.
- Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.
Ích kỷ:
- Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.
Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:
- Tôi nói vậy không đúng à?
- Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.
Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:
- Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.
Ích kỷ tán thành:
- Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.
Sòng phẳng trầm ngâm:
- Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều - ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.
Ích kỷ:
- Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.
- Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.
- Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?
- Anh có người yêu không?
- Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.
Tàu qua cầu vượt sông Âu Io. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:
- Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?
Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:
- Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân - Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.
- Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.
Vị tha mỉm cười:
- Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.
Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.
Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.
Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an, và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc.
Mong rằng bạn cũng có niềm vui khi trao tặng và cảm nhận nhiều yêu thương trong cuộc sống. .
Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:
Sòng phẳng: Cho = Nhận
Ích kỷ: Cho < Nhận
Vị tha: Cho > Nhận
Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình
Sòng phẳng lên tiếng:
- Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.
- Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.
- Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.
Ích kỷ:
- Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.
Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:
- Tôi nói vậy không đúng à?
- Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.
Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:
- Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.
Ích kỷ tán thành:
- Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.
Sòng phẳng trầm ngâm:
- Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều - ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.
Ích kỷ:
- Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.
- Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.
- Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?
- Anh có người yêu không?
- Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.
Tàu qua cầu vượt sông Âu Io. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:
- Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?
Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:
- Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân - Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.
- Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.
Vị tha mỉm cười:
- Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.
Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.
Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.
Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an, và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc.
Mong rằng bạn cũng có niềm vui khi trao tặng và cảm nhận nhiều yêu thương trong cuộc sống. .
Gabeo, on 06/10/2011 - 17:25, said:
Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.....
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.....
QueChi
06/10/2011
capslock
06/10/2011
nguoilaido
06/10/2011
Ta Muốn Quay Về
Một kiếp lang thang,
Một đời trôi dạt,
Mãi mê, không nhớ cội nguồn !
Rồi, chiều nay,
Có tiếng chuông
Từ cỏi vô cùng vọng tới.
Giật mình, thoảng thốt, ngẫn ngơ !
Ngước mắt,
Trời cao!
Không thấy bờ...............an trú.
Thẩn thờ,
Trở lại,
Loay hoay tìm,
Cỏi nhân thế - Anh Em.
Hờ hững,
Lặng im,
Trong tận cùng sâu thẳm !
Qua ánh nhìn ngờ ngợ , rất xa xăm................
Điều tức,
Nội soi,
Lần dò Tâm thức
Bất chợt nhận ra mình ,
Cũng ngờ ngợ, xa xăm !
Hiểu Anh Em,
Hiểu chính mình,
Có những phút hoang tâm !
Có những ngày phiêu chí !
Nhưng,
Chiều nay,
Ta lại muốn quay về !
Một kiếp lang thang,
Một đời trôi dạt,
Mãi mê, không nhớ cội nguồn !
Rồi, chiều nay,
Có tiếng chuông
Từ cỏi vô cùng vọng tới.
Giật mình, thoảng thốt, ngẫn ngơ !
Ngước mắt,
Trời cao!
Không thấy bờ...............an trú.
Thẩn thờ,
Trở lại,
Loay hoay tìm,
Cỏi nhân thế - Anh Em.
Hờ hững,
Lặng im,
Trong tận cùng sâu thẳm !
Qua ánh nhìn ngờ ngợ , rất xa xăm................
Điều tức,
Nội soi,
Lần dò Tâm thức
Bất chợt nhận ra mình ,
Cũng ngờ ngợ, xa xăm !
Hiểu Anh Em,
Hiểu chính mình,
Có những phút hoang tâm !
Có những ngày phiêu chí !
Nhưng,
Chiều nay,
Ta lại muốn quay về !
Truong_Giang
07/10/2011
Mọi người hôm nay kể chuyện gì vui để mai còn hứng chém gió nha ...........
Mấy hôm trời mưa mà cứ kể chuyện buồn không khác gì nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh đếm hạt mưa rơi !
Cáp lóc với chú Lê Dung ( Gặp Lê là phải Dung ) đâu mất roài ...........
TG
Mấy hôm trời mưa mà cứ kể chuyện buồn không khác gì nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh đếm hạt mưa rơi !
Cáp lóc với chú Lê Dung ( Gặp Lê là phải Dung ) đâu mất roài ...........
TG
capslock
07/10/2011
Truong_Giang, on 07/10/2011 - 09:02, said:
Mọi người hôm nay kể chuyện gì vui để mai còn hứng chém gió nha ...........
Mấy hôm trời mưa mà cứ kể chuyện buồn không khác gì nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh đếm hạt mưa rơi !
Cáp lóc với chú Lê Dung ( Gặp Lê là phải Dung ) đâu mất roài ...........
TG
Mấy hôm trời mưa mà cứ kể chuyện buồn không khác gì nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh đếm hạt mưa rơi !
Cáp lóc với chú Lê Dung ( Gặp Lê là phải Dung ) đâu mất roài ...........
TG
@All: Tình hình do hội mình chém gió nhiều quá nên đã tạo nên 3 cơn siêu bão số 4, 5, 6 làm ảnh hưởng không nhỏ tới khúc ruột miền trung quê em. Trưa nay em phải về úp mặt vào sông quê cái xem tình hình bão lụt ở quê nhà nó như thế "lào", đồng thời xem qua cái lều tranh của thầy bu ở nhà nó có bị làm sao không để còn sửa sang vài năm nữa còn cưới vợ nữa. Vì thế nên tuần này em báo xờ cáo vắng mặt buổi Off! Chúc cả nhà mình Off vui vẻ. Off xong bác Rụng cho cái bút ký để đầu tuần em ra em hóng với nhé!
@ 9X giaovien: Mấy hôm nay bà chị dài tim ở đâu mà không thấy lên tiếng nhỉ? Vào hú lên tiếng cho cả nhà biết còn yên tâm là hội phó vẫn an toàn chứ.
Tử Phủ Vũ Tướng
07/10/2011
Á à, chữ to hôm nọ vừa kêu ca, giờ lại bảo về Úp mặt vào sông quê. Xin chúc mừng em . Mấy em 9X nhà mình dạo này mải học hành hay sao mà chả thấy đâu nhể. Giám đốc Rụng thì chắc trúng mánh ẻm nào rồi nên không ngồi trực cứu nét nữa. Chỉ có bà già này vẫn héo hon ngồi đây hầu chuyện với ace thôi.
LinhPhong
07/10/2011
Tu Phu Vu Tuong, on 07/10/2011 - 09:45, said:
Á à, chữ to hôm nọ vừa kêu ca, giờ lại bảo về Úp mặt vào sông quê. Xin chúc mừng em . Mấy em 9X nhà mình dạo này mải học hành hay sao mà chả thấy đâu nhể. Giám đốc Rụng thì chắc trúng mánh ẻm nào rồi nên không ngồi trực cứu nét nữa. Chỉ có bà già này vẫn héo hon ngồi đây hầu chuyện với ace thôi.
già đâu mà già, già xương gà vẫn nhai gau gáu
Tử Phủ Vũ Tướng
07/10/2011
Ồ sao anh biết em đang tự kỷ (thần giao cách cảm ha). Em có thích ăn thích thịt gà đâu .
Hôm nay mưa gió âm u
Đầu óc tôi như trái mù u
Mình mẩy tôi thì như bị dần
Ai mà động tới tôi sẽ bị la ầm ầm.
Hôm nay mưa gió âm u
Đầu óc tôi như trái mù u
Mình mẩy tôi thì như bị dần
Ai mà động tới tôi sẽ bị la ầm ầm.
nguoilaido
07/10/2011
Gởi Kiếm Khách TRƯỜNG GIANG
Sóng gợn Trường Giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại sầu trăm ngả
Củi một cành khô lạc mấy dòng.
Sóng gợn Trường Giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại sầu trăm ngả
Củi một cành khô lạc mấy dòng.
capslock
07/10/2011
Tu Phu Vu Tuong, on 07/10/2011 - 09:45, said:
Á à, chữ to hôm nọ vừa kêu ca, giờ lại bảo về Úp mặt vào sông quê. Xin chúc mừng em . Mấy em 9X nhà mình dạo này mải học hành hay sao mà chả thấy đâu nhể. Giám đốc Rụng thì chắc trúng mánh ẻm nào rồi nên không ngồi trực cứu nét nữa. Chỉ có bà già này vẫn héo hon ngồi đây hầu chuyện với ace thôi.
Tử Phủ Vũ Tướng
07/10/2011
Gái gú là phù du
Đời trai chỉ thích bu (gái)
Nếu bị gái nó xù
Em lại khóc tu tu.
Đòi về với thầy bu
Sửa bởi Tu Phu Vu Tuong: 07/10/2011 - 11:06
Đời trai chỉ thích bu (gái)
Nếu bị gái nó xù
Em lại khóc tu tu.
Đòi về với thầy bu
Sửa bởi Tu Phu Vu Tuong: 07/10/2011 - 11:06


