Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn
Vô Danh Thiên Địa, on 13/08/2013 - 06:28, said:
...Rồi một ngày nọ con đò cho*? khách bị chìm giu*~a dòng sông, chàng trai nho*` khả năng đi trên nu*o*'c nên đã cu*ú sống các ngu*o*`i đi đò không biết bo*i .
Chàng trai chẳng bao gio*` nghĩ mình luyê.n đi trên nu*o*'c là để cu*ú ngu*o*`i bị nạn và không nằm trong mục đích học đạo của chàng ta nhu*ng sao khi cu*ú ngu*o*`i rồi chàng trai Ngộ ra rằng học Đạo không nên vì mục đích riêng nào cã thì cái mà chàng ta học đu*o*.c sẽ diệu dụng vô cùng .
Cha chàng nghe chuyện bèn gọi chàng lại bảo lấy 5 xu đi nhậu , đu*`ng tốn tiê`n đò làm gì ... hihi
QNB lại nhớ đến câu chuyện Người lái đò và vị Giáo sư:
Có một vị giáo sư nọ thuê một người chèo đò chở ông xuôi dòng sông. Trên đường đi, để chứng tỏ mình thông minh và uyên bác hơn người, vị giáo sư tìm cách thách đố người lái đò.
Nhặt lên một viên đá ven bờ, ông hỏi:
- Anh có bao giờ học môn Địa chất chưa?
Người lái đò nhìn ông ngại ngùng và đáp , "Ơ ... không", thậm chí anh còn không hiểu từ Địa chất nghĩa là gì.
- Vậy thì tôi e rằng anh đã uổng phí một phần tư cuộc đời rồi! - vị giáo sư nói giọng trịch thượng.
Anh lái đò cảm thấy mình thật ngu dốt nhưng vẫn tiếp tục chèo thuyền. Càng đi xa, dòng nước càng chảy xiết. Một lúc sau, con người uyên bác kia thò tay vớt lên một chiếc lá trôi trên sông và hỏi,
- Này anh kia, thế anh có biết gì về bộ môn thực vật học không?".
Người lái đò một lần nữa, lại tỏ ra bối rối:
- Ừm ... không ạ.
Vị giáo sư lắc đầu và chép miệng:
- Chậc chậc, thế thì anh mất toi một nữa cuộc đời rồi còn gì!
Ông ngoắc tay ra hiệu cho anh tiếp tục chèo. Khúc sông này khá gập ghềnh, sóng nước đập mạnh vào mạng thuyền khiến con đò nhỏ chao đi lắc lại. Nhưng con người thông kim bác cổ kia không để ý điều này, ông còn mải ngắm dãy núi trập trùng xa xa. Ông chỉ tay về hướng đó và hỏi:
- Thế anh có biết về Địa lí không đấy?
Cảm thấy mình thật thâp hèn và kém cỏi, người lái đò trả lời:
- Thưa, không ạ.
Giáo sư bèn phán:
- Tôi cũng nghĩ thế. Anh đã phí ba phần tư cuộc đời rồi nhé.
Lúc này, dòng sông trở nên hung tợn với những cơn sống cả. Người lái đò không thể giữ chiếc thuyền nhỏ thăng bằng được nữa. Một cơn sống dữ lật nhào con thuyền lên một tảng đá lớn giữa dòng.
Hai người ngoi ngóp giữa dòng nước, anh lái đò hỏi với sang giáo sư:
- Ông có biết bơi không?
Vị giáo sư cuống quýt:
- Không, Kh... Không!!!!!
- Thế thì ông mất CẢ cuộc đời rồi - Người lái đò nói.
Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn