←  Tử Vi

Tử Vi Lý Số :: Diễn đàn học thuật của người Việt

»

Tại sao làm thầy nhiều nghiệp?

Locked

1 2 3 |»|

Minh An's Photo Minh An 18/10/2012

Gần đây có vài bác có nói về nghiệp làm thầy. Làm thầy có nghiệp hay không? Nghiệp là nghiệp gì?

1. Niềm tin và sự sợ hãi.

Khi cần tin, người ta tìm bằng chứng
Khi sợ hãi, người ta tìm lý do.

Có những thứ niềm tin không cần bằng chứng, một sự mặc định tự nhiên và nếu cố tìm bằng chứng thì cũng khập khiễng và vô duyên. Chẳng hạn tôi tin Chúa, lý trí không thể cắt nghĩa được về Chúa, dù tôi cố gắng thì cũng là một sự "tự đánh lừa".

Những thứ niềm tin không thể lý giải bằng lý trí, gieo vào vô thức một ý niệm sâu. Ý niệm này vượt qua hàng rào tiềm thức và ý thức. Khi gặp môi trường, nó lớn lên và vô tình chi phối một con người.

Chẳng hạn một người theo đạo Thiên Chúa từ nhỏ, khi lý trí chưa thể phân tách cụ thể rõ ràng, thì vô thức đã tiếp nhận điều đó. Khi lớn lên, dù không ý thức được, hành vi của họ vô tình bị chi phối.

Có những thứ niềm tin hoặc sự sợ hãi, ta tưởng nó nhỏ nhưng chi phối rất lớn trong cuộc đời.

Xã hội ngày nay khủng hoảng niềm tin. Người không tin người, vợ không tin chồng, con không tin cha mẹ, dân không tin chính quyền, chả ai tin nhau. Sự sợ hãi và băng hoại đạo đức tràn lan.

Đó là do niềm tin.

Một thầy bói, không phải càng giỏi, xem càng đúng thì càng ít nghiệp. Đôi khi ngược lại. Không ai dám chắc mình xem trăm phần đúng cả trăm. Khi họ tin, và nhất là trong thời xưa khi niềm tin còn nguyên sơ, thì chính người thầy đóng vai trò gieo vào vô thức của họ niềm tin hoặc sự sợ hãi.

Nó vô tình, nhưng ngấm ngầm lớn lên và đôi khi có thể đẩy lệch quỹ đạo một con người.

Một ví dụ có thật:

Một chị bạn có thai, bác sĩ khám bảo thai nhiễm độc, sinh ra có thể bị ngớ ngẩn. Thai đã 3 tháng và được khuyên bỏ. Đây là hi vọng của gia đình chị này.

Chị tìm đến và hỏi. Bản thân tôi không thể chắc chắn việc này, dù có dựa vào Dịch hay Tử Vi. Nhưng tôi quyết định khuyên chị ấy giữ lại. Bản thân thường lo lắng không yên về việc này. Chị nói : Chị tin em nên sẽ giữ cháu lại. Một quyết định rất khó khăn và có phần cầu may.

1 năm qua đi, vừa rồi chị liên lạc lại và cảm ơn. Cháu sinh ra khỏe mạnh.

Vậy là 2 người thầy, 1 người thầy thuốc và 1 ông thầy bói đều đưa ra cho chị một niềm tin. Và niềm tin này quyết định sinh mạng 1 đứa trẻ và hạnh phúc một gia đình.

---------------

Nguyên nhân thứ nhất của nghiệp quả làm thầy, là gieo vào lòng khách hàng một niềm tin ( động viên, nói tốt) hoặc sự sợ hãi ( hù dọa, đe nẹt, cảnh báo).

Thầy càng giỏi, càng có tiếng, khách càng tin. Và họ tự đưa mình vào tình thế có nguy cơ bị gieo một ý niệm độc hại vào đầu.

Nghiệp từ đó mà ra. Ta thử gọi là tín nghiệp.

2. Môi trường xung quanh.

Như cụ Hà Uyên có đưa một bài viết, ta gửi một tư tưởng tốt, những ý niệm tích cực đến một hộp cơm, nó lâu thiu hơn và thậm chí có thể lên men.

Làm thầy, mỗi ngày tiếp xúc đủ dạng người. Đủ vui, buồn, đau, khổ, hỉ , nộ, ái, ố, tham, sân , si. Những thứ đó tạo lập quanh ông thầy một vùng khí trường hỗn loạn và không thanh tịnh.

Thêm nữa, thời xưa, các thầy đều có nền tảng Nho học vững vàng, Tu thân và tu tâm là yêu cầu thiết yếu. Ngày nay những thứ đó không còn. Và xã hội xung quanh xác lập một niềm tin : Tiền là giá trị cốt lõi.

Chính ông thầy cũng bị cuốn vào vòng xoáy tiền bạc, tâm trí không thanh tịnh thì sao có thể chống lại những khí trường hỗn tạp quanh mình.


Tự đầu độc bản thân, lại hoạt động trong một môi trường "ô nhiễm", nghiệp là tất nhiên.

3. Ngã mạn.

Sự tôn sùng của đa số mọi người đối với từ Thầy, vô hình đưa đến sự ngã mạn, tự cao tự đại và mù quáng.

Đó là chưa nói những bệnh lý tâm thần như vĩ cuồng, hoang tưởng v.v... Những bệnh lý tâm thần này xuất phát từ chính sự ngã mạn, lại được nuôi dưỡng bởi những khí trường hỗn tạp như đã nói ở trên.

Đó là nghiệp.


--------------------------------------------------------------------------

Đó là 3 thứ nghiệp mà các thầy bói thường mắc phải. Suy rộng ra, vấn đề không phải là xem bói lấy bao nhiêu tiền, vấn đề không chỉ nghề thầy bói mới có, mà phàm làm người đều dễ phải đối mặt.

Người xưa ít nói chơi, tiền nhân đã cảnh báo về 1 cái Nghiệp của nghề thầy mang lại. Điều đó là thật, và là tự thân. Không có một thế lực nào, một quyền năng vô hình nào đặt lên ta cái nghiệp đó. Nó, chính là do ta.

Xưa nói : " Nho, Y, Lý, Số".

Nho này, có lẽ không chỉ là chữ Hán, tiếng Tàu. Mà là đạo đức Nho gia.

Những triết lý của Nho gia, bây giờ nói ra sẽ bị chửi là trẻ ranh bàn chuyện đạo đức. Nhưng quả thật nó có giá trị và là khuôn thước cho Y, Lý và Số.

Tôi không biết anh là ai, anh quan niệm như thế nào. Có thể anh làm nghề khác, kinh thương hoặc kĩ nghệ. Nhưng khi đã xác định , dù trong lòng không muốn, một chữ Thầy. Anh phải tuân thủ những khuôn thước Nho gia.

Tất nhiên, không câu nệ vào lý và luật. Nhưng khi đã làm thầy, thì tài phải đi kèm với đức, thuật phải có gốc là đạo. Đó là nguyên lý bất di bất dịch và không thể chối cãi.

Làm thầy, là nghề phán xét. Mà phán xét, là hành vi phải đến sau sự tự sám hối.


Sám hối mỗi ngày, lo lắng không yên.

Còn cái gì gọi là tiết lộ thiên cơ, ta chưa hiểu nên chưa thể tin. Cái gì gọi là xem bói lấy tiền, quần cũ mà bán giá cao đã là tội, thì đừng quá coi trọng cái nghề của mình, đừng tưởng mình là cái gì to tát mà hét giá trên trời. 500 nghìn / 1 lá số, ít thì ít thật nhưng đối với người khác lại là nhiều. Hãy để người đến tự đánh giá , tự trả công. Như thế không phạm đức công bằng. Cố gắng đừng quan tâm đến sự ít hay nhiều, mọi thứ đều có nguyên do của nó.

Làm thầy, đừng giàu về nghề này. Không phải bởi vì tiền, mà như đã lời : " Ta nói thật cho các ngươi. Nhà giàu được vào nước Thiên Đàng còn khó hơn lạc đà chui qua lỗ kim".

---------------------------------------------------------------------------------



Kinh thánh thường nói về sự phán xét, nhưng tên trộm lành cả đời tội lỗi mà Chúa còn tha vì một lần sám hối thành tâm.

" Hỡi những kẻ đạo đức giả, việc trời đất thì các người xét đoán được. Nhưng thời thế này các ngươi lại không biết sao?"

" Sẽ có một thời, những tiên tri giả sẽ nhân danh Ta ( chân lý) mà làm điều xằng bậy. Vậy các con hãy vững tin và hằng cầu nguyện".

"Đừng khóc thương ta, hãy khóc thương con cái các ngươi sau này".



"Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi uống chén này....Vậy nhưng, một theo ý Cha, đừng theo ý con".


Bài viết này xin chia sẻ quan điểm cá nhân, cũng là sự hồi đáp với ý kiến của anh Gấu, và thân tặng anh Minh Giác, Minh Chùa và anh Tử Phá Song Hành.
Sửa bởi Minh An: 18/10/2012 - 13:00
Trích dẫn

minhminh's Photo minhminh 18/10/2012

dục tri tiền thế nhân kim sinh thụ giả thị
dục tri lai thế quả kinh sinh tác giả thị

muôn biết kiếp trước mình như thế nào , thì hãy xem những gì đang xảy ra trong cuộc đời < được hay phải gánh chịu > hiện tại của mình
muốn biết cái kết quả < ngay cả bay giờ và kiếp sau > hãy nhìn vào những gì mình đang làm bây giờ .

trồng dưa được dưa trồng đậu được đậu \
mọi sự việc trên đời này đều có nguyên nhân xa hay gần của nó ,

vấn đề < tạo nghiệp > hay đúng hơn là hậu quả thì nghề nào ở đâu cũng có , không cứ gì nghề bói toán
nói bậy , phán bừa , rồi lấy tiền là một hình thức lừa gạt niềm tin của người khác .

có nhiều thứ nghề còn khốn nạn bất nhân gấp tram vạn lần nghề thày bói .Cho nên mình không nên làm lơn chuyện , chuyện thày bói tạo nghệp
họa ai nấy chịu phúc ai nây hưởng , không ai chịu cho ai không ai hưởng cho ai
sống sincere , honest hay dissincere , dishonest là do lựa chon của con người và nhiều con người ấy gộp lại thì gọi là tập thể
và dĩ nhiên hậu quả sẽ khác và to hơn cá nhân .
Trích dẫn

Vô Danh Thiên Địa's Photo Vô Danh Thiên Địa 18/10/2012

 minhminh, on 18/10/2012 - 13:09, said:

dục tri tiền thế nhân kim sinh thụ giả thị
dục tri lai thế quả kinh sinh tác giả thị

muôn biết kiếp trước mình như thế nào , thì hãy xem những gì đang xảy ra trong cuộc đời < được hay phải gánh chịu > hiện tại của mình
muốn biết cái kết quả < ngay cả bay giờ và kiếp sau > hãy nhìn vào những gì mình đang làm bây giờ .

trồng dưa được dưa trồng đậu được đậu \
mọi sự việc trên đời này đều có nguyên nhân xa hay gần của nó ,

vấn đề < tạo nghiệp > hay đúng hơn là hậu quả thì nghề nào ở đâu cũng có , không cứ gì nghề bói toán
nói bậy , phán bừa , rồi lấy tiền là một hình thức lừa gạt niềm tin của người khác .

có nhiều thứ nghề còn khốn nạn bất nhân gấp tram vạn lần nghề thày bói .Cho nên mình không nên làm lơn chuyện , chuyện thày bói tạo nghệp
họa ai nấy chịu phúc ai nây hưởng , không ai chịu cho ai không ai hưởng cho ai
sống sincere , honest hay dissincere , dishonest là do lựa chon của con người và nhiều con người ấy gộp lại thì gọi là tập thể
và dĩ nhiên hậu quả sẽ khác và to hơn cá nhân .
La`m tha^`y bo'i ga.t ga^?m hay bo'i sai thi` ta.o ca' nghie^.p va` ha.i so^' it' ngu*o*`i nhe. da. tin tha^`y bo'i ta`o lao .
La`m chi'nh tri. ga.t gâ?m hay sai la^`m thi` ha.i ma^'y thê' he^.
La`m va(n ho'a sai la^`m, gian tra' thi` gie^'t mo^.t da^n to^.c .

Nghie^.p na`o na(.ng ?
Trích dẫn

TNK75's Photo TNK75 18/10/2012

vodanhthiendia viết sao khó đọc quá

trong nghề y chắc các bác sĩ phòng phá thai là tội nghiệt nặng nhất
Trích dẫn

Vô Danh Thiên Địa's Photo Vô Danh Thiên Địa 18/10/2012

 TonHanhGia85, on 18/10/2012 - 13:57, said:

vodanhthiendia viết sao khó đọc quá

trong nghề y chắc các bác sĩ phòng phá thai là tội nghiệt nặng nhất

Lâu qua quên xem cái nút tiếng Việt ở dưới bị thay đổi vị trí nên không cho dấu được.

Nếu so với bác sỹ vô lương tâm, chửa bệnh láo cốt để lấy tiền thì tội nặng hơn bác sỹ phá thai bởi phá thai đó là nghề đi với nghiệp khác với bác sỹ vô lương tâm và phá thai cũng phải tùy cái thai ở giai đoạn nào thì bác sỹ mới được phá mà không vi phạm đạo đức nghề nghiệp.
Trích dẫn

phuongmai06's Photo phuongmai06 18/10/2012

 TonHanhGia85, on 18/10/2012 - 13:57, said:

vodanhthiendia viết sao khó đọc quá

trong nghề y chắc các bác sĩ phòng phá thai là tội nghiệt nặng nhất
Theo PM cũng chưa chắc . Nhiều trường hợp sự tham gia của bác sỹ là sự giải thoát với một người và gây nghiệp với một người
Nói như vodanhthiendia thì chắc sẽ ko bác sỹ nào giám làm nữa
Trích dẫn

Vô Danh Thiên Địa's Photo Vô Danh Thiên Địa 18/10/2012

 phuongmai06, on 18/10/2012 - 14:08, said:


Theo PM cũng chưa chắc . Nhiều trường hợp sự tham gia của bác sỹ là sự giải thoát với một người và gây nghiệp với một người
Nói như vodanhthiendia thì chắc sẽ ko bác sỹ nào giám làm nữa
Tôi hiểu ý cô muốn nói nhưng nguyên tắc chung về đạo đức xã hội thì không thể dùng phán xét của cá nhân từng trường hợp để làm tiêu chuẩn chung được. Cho nên nếu bác sỹ phá thai khi bào thai đã lớn vì bất kỳ lý do nào cũng là vi phạm đạo đức và luật pháp dù người bác sỹ phán đoán hành động của ông ta là hợp tình và giải thoát cho người khác và ở tầng nhìn sâu xa hơn về đạo đức thì không thể biện minh việc hủy diệt một sinh linh là giải thoát hợp tình cho sinh linh khác . Ví dụ như trưo8`ng hợp các bà mẹ có thai vì bị hiếp dâm cũng không thể phá thai khi bào thai đã lớn dù cái thai đó mang lại sự ám ảnh cho bà mẹ nhưng không có nghĩa đứa bé sau này sẽ làm bà mẹ đau khổ, không có gì để có thể kết luận phán đoán như thế.
Sửa bởi vodanhthiendia: 18/10/2012 - 14:31
Trích dẫn

khachgiangho's Photo khachgiangho 18/10/2012

Làm thế nào để xử lý được chữ “Nghiệp”
Có hai điều cần làm song song: không tạo thêm nghiệp mới và xả bỏ nghiệp cũ
Để không tạo thêm nghiệp mới thì đức tu phải rất dầy mới làm được. Là một mệnh lệnh cá nhân, một nhiệm vụ vô vàn khó khăn vì cuộc sống là một mớ bòng bong khiến ta không dính Đông thì lại vướng Tây! Lại thêm trình còi nên đúng sai chẳng biết thế nào mà chốt hạ
Để xả bỏ bớt được nghiệp cũ đi thì cần hành đạo, tạo phúc cho người cho mình! Cũng là một việc vô vàn khó khăn vì làm thế nào cho đúng, năng lực đến đâu v.v… đều là những bài toán nan giải
Lại thêm một bài toán khó nữa: thân thể con người tồn tại cùng lắm đến trăm năm, có khi tu-hành chưa đến độ thì thân thể đã nằm xuống nát như bùn chẳng biết khi nào cơ hội lại đến.
Những nan đề này không chỉ dành cho các thầy mà dành cho tất cả những ai còn có ý chí vươn lên nâng cấp con người của mình. Còn nếu ai bảo thôi cũng chẳng quan trọng gì cuộc sống dẫn ta đến đâu thì đến, thì xin mời chạm cốc!
Trích dẫn

Gloria's Photo Gloria 18/10/2012

Chuyện nghiệp hay không, đó là niềm tin, khó có thể chứng minh. Còn tôi thì gặp quá nhiều trường hợp rồi. Đến khi tôi đọc giáo lý nhà phật, không còn dám xem bói, cũng như không bao giờ ham xem bói nữa.

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn


*Riêng PGVNN thì cực lực lên án vấn đề này và cố hàng loạt bài viết đả phá. Bạn có thể đọc

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn


Trích dẫn

Coi tướng số, coi bói không giúp ích gì, mà đa số là chuốc lấy cái lo vào người, làm cho con người sợ hãi, hoặc chủ quan trong mọi việc làm, kết quả là dù số tốt hay xấu đều gây hại, lấy tỷ dụ như: ông thầy coi mình thi đậu, vậy năm nay ta không học cũng đậu, giờ hãy đi chơi, lo gì. Bằng ông thầy kêu năm nay rớt, ta lại nghĩ, có cố công dùi mài kinh sử cũng rớt, thôi thì khỏi học luôn==> coi thầy xong chắc rớt thiệt luôn quá
Tôi có hướng dẫn qua vài người học tử vi không bị đi vào kiến thức hàng chợ, và trong đó có mấy người có bố mẹ/ông bà làm nghề xem bói. Tất cả đều sợ hãi, không ai dám lấy chồng làm nghề xem bói, và đều thấm cái quả mà mình phải chịu.

Cuối cùng, tôi chỉ hỏi, ví dụ, nếu như cách đây 5 tháng, Bầu kiên-người ăn cắp hàng chục nghìn tỷ đồng đi xem tử vi, và được hướng dẫn qua về hạn, biết và né được hạn, và ở tịt bên Nga không về nước.

Hàng chục ngàn tỷ của nhà nước/nhân dân bị mất đi, kẻ tham nhũng ăn cắp vẫn ở nước ngoài hưởng lợi, còn nhân dân nai lưng chịu khổ, chịu áp bức, chịu đóng thuế, chịu lạm phát. Vậy Kiên ko phải chịu nghiệp quả.

Hỏi, những thầy bói chuyên xem cho đại gia như vậy, có phải gánh hạn thay cho Bầu Kiên hay không, một khi đã nhận rất nhiều tiền để xem cho bầu Kiên tránh hạn?

Tôi chưa cần bàn đến những thầy trình độ không ra gì, thậm chí không hiểu nổi nguyên lý an sao cho đến nơi đến chốn, kiến thức chả ra sao, hiểu biết về xã hội cũng không ăn thua.

Nhìn mấy em chip chip trên mạng học tử vi khi vừa tốt nghiệp cấp 3, rồi xúi người ta bỏ chồng, bỏ vợ khi người ta vừa mới có tý chút cãi cọ, tôi thấy rợn tóc gáy. Đang lúc quấn bách, họ nghe theo thì nghiệp trả đến bao giờ.

Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên. Xem bói và phán bừa bãi, theo tôi là đi nghịch lại đạo, đi nghịch lại tự nhiên vậy.

Vậy nên, quan điểm của tôi khác, mọi hành động can thiệp vào lẽ nhân quả cuộc đời đều là gây nghiệp.
Sửa bởi Gloria: 18/10/2012 - 14:46
Trích dẫn

Andrew's Photo Andrew 18/10/2012

Làm thầy nhiều nghiệp ứng với nghề " Thầy giáo" hơn
Dốt mà làm thầy quả báo ba đời
Dốt mà làm Bác sĩ thì gây tàn tật thậm chí giết vài mạng người
Dốt mà làm Thầy thì làm hỏng một thế hệ
Dốt mà làm Chính trị thì hỏng vài thế hệ
Sửa bởi TangMon68: 18/10/2012 - 14:34
Trích dẫn

minhgiac's Photo minhgiac 18/10/2012

anh cảm ơn chú Minh An nhiều nhé!
Trích dẫn

Shayo's Photo Shayo 18/10/2012

 Gloria, on 18/10/2012 - 14:29, said:

Chuyện nghiệp hay không, đó là niềm tin, khó có thể chứng minh. Còn tôi thì gặp quá nhiều trường hợp rồi. Đến khi tôi đọc giáo lý nhà phật, không còn dám xem bói, cũng như không bao giờ ham xem bói nữa.

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn


*Riêng PGVNN thì cực lực lên án vấn đề này và cố hàng loạt bài viết đả phá. Bạn có thể đọc

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký hội viên để đọc nội dung đã ẩn



Tôi có hướng dẫn qua vài người học tử vi không bị đi vào kiến thức hàng chợ, và trong đó có mấy người có bố mẹ/ông bà làm nghề xem bói. Tất cả đều sợ hãi, không ai dám lấy chồng làm nghề xem bói, và đều thấm cái quả mà mình phải chịu.

Cuối cùng, tôi chỉ hỏi, ví dụ, nếu như cách đây 5 tháng, Bầu kiên-người ăn cắp hàng chục nghìn tỷ đồng đi xem tử vi, và được hướng dẫn qua về hạn, biết và né được hạn, và ở tịt bên Nga không về nước.

Hàng chục ngàn tỷ của nhà nước/nhân dân bị mất đi, kẻ tham nhũng ăn cắp vẫn ở nước ngoài hưởng lợi, còn nhân dân nai lưng chịu khổ, chịu áp bức, chịu đóng thuế, chịu lạm phát. Vậy Kiên ko phải chịu nghiệp quả.

Hỏi, những thầy bói chuyên xem cho đại gia như vậy, có phải gánh hạn thay cho Bầu Kiên hay không, một khi đã nhận rất nhiều tiền để xem cho bầu Kiên tránh hạn?

Tôi chưa cần bàn đến những thầy trình độ không ra gì, thậm chí không hiểu nổi nguyên lý an sao cho đến nơi đến chốn, kiến thức chả ra sao, hiểu biết về xã hội cũng không ăn thua.

Nhìn mấy em chip chip trên mạng học tử vi khi vừa tốt nghiệp cấp 3, rồi xúi người ta bỏ chồng, bỏ vợ khi người ta vừa mới có tý chút cãi cọ, tôi thấy rợn tóc gáy. Đang lúc quấn bách, họ nghe theo thì nghiệp trả đến bao giờ.

Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên. Xem bói và phán bừa bãi, theo tôi là đi nghịch lại đạo, đi nghịch lại tự nhiên vậy.

Vậy nên, quan điểm của tôi khác, mọi hành động can thiệp vào lẽ nhân quả cuộc đời đều là gây nghiệp.

Thân chào Gấu,

tôi biết rằng, viết bài này sẽ làm Gấu giận, cũng thấy những điều Gấu nói đi nói lại rất nhiều lần về tử vi hàng chợ và gây nghiệp trên diễn đàn. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi muốn trao đổi với Gấu vài lời, rất mong Gấu thấy được thiện ý của tôi, vì cũng đã từng nhờ vả Gấu mà chưa giúp được gì.

Thứ 1: Về quan niệm học và xem tử vi của Gấu, đấy là quan niệm của riêng Gấu và những người nghiên cứu cũng như những đệ tử khác của Gấu. Nếu được điều gì "không hàng chợ" thì rất tốt thôi. Còn nếu chưa được gì, hay thậm chí được gì đi chăng nữa, cũng không cần thiết nhạo báng làm nhục những người nghĩ khác mình. Đó là dân chủ, thứ lẽ ra Gấu phải học được ở nước Mỹ. Người ta được phép tự do nghĩ, nói, làm những gì họ muốn chừng nào chưa ảnh hưởng tới quyền tự do của những người khác.

Thứ 2: Về ví dụ của Bầu Kiên Gấu đưa ra cũng như những bài báo Gấu trích dẫn. Gấu đọc nhiều chắc cũng biết, thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Việc đổ tội hay đòi hỏi những người xem bói chịu trách nhiệm là ngụy biện. Đổ tội cho công an hay chính trị gia nghe còn có vẻ thuyết phục hơn, mặc dù, tôi cũng chả tin.

Thứ 3: Về việc xem bói tạo nghiệp. Nhà Phật nói tất cả là do tâm tạo. Thiền nói, không lầm nhân quả. Gấu hãy tìm hiểu trước khi phát biểu về Phật giáo.

Thứ 4 và cuối cùng, là điều quan trọng nhất tôi muốn trao đổi với Gấu, đó là sự bao dung và nhân ái. Biết xem tử vi, ai cũng biết mỗi người một số mệnh, sống trên đời thì càng biết hơn là chẳng có mấy ai được theo ý nguyện. Không phải ai sinh ra cũng có cơ hội học ở Mỹ, làm thày này thày nọ, sinh ra khôn ngoan, giỏi giang hơn người. Kiếm tiền bằng bất kỳ nghề gì, kể cả làm đĩ làm điếm thì cũng là công sức, mồ hôi nước mắt của người ta. Đời chả cho ai không cái gì. Chắc chắn nếu có điều kiện, nghiên cứu học thuật cho vui, for fun thì chẳng ai chọn đi làm thầy bói. Và như Minh An cũng có nói, người ta mỗi người đều tự vác cây thập tự của chính mình. Gấu không cần phải kết thêm vương miện bằng gai và đội lên đầu thêm nữa. Gấu đừng vì hiếu thắng mà cố gắng tự biến mình thành người tàn nhẫn. Tâm đó tạo nghiệp đó.

Vài lời trao đổi,
Thân ái,
Sửa bởi TomCat: 18/10/2012 - 15:44
Trích dẫn

xuongkhuc's Photo xuongkhuc 18/10/2012

Con người bị cái bệnh làm quá khi động vào những cái siêu hình, huyền huyền thôi mà. Nếu như so sánh, thì không biết chế tạo vũ khí, ném vài quả bom với làm thầy bói ko biết ai tạo nghiệp hơn nhỉ. Nếu làm thầy nặng nghiệp hơn thì đi giết người ko phải sợ rồi. về nghiệp thì ko phải làm thầy mới có nghiệp, tam nghiệp thân khẩu ý chúng sinh liên tục mắc phải, ko ghen ghét, bỏn xẻn, thì dùng lời thóa mạ, tìm cách vũ nhục. Muốn chốn nghiệp có chạy đằng trời ko hết.
Trích dẫn

Thienluong's Photo Thienluong 18/10/2012

Không biết có ai còn nhớ Truyện "Tướng về hưu" của Nguyễn Huy Thiệp hay không? Trong đó có đoạn:
"Một tối, tôi đang đọc Sputnhich, cha tôi lặng lẽ đi vào. Ông bảo: “Cha muốn nói chuyện với con”. Tôi pha cà phê, cha tôi không uống. Ông hỏi: “Con có để ý công việc của Thuỷ không con? Cha cứ rờn rợn”.

Vợ tôi làm việc ở bệnh viện sản, công việc là nạo phá thai. Hàng ngày, các rau thai nhi bỏ đi, Thuỷ cho vào phích đá đem về. Ông Cơ nấu lên cho chó, cho lợn. Thực ra điều này tôi biết nhưng cũng bỏ qua, chẳng quan trọng gì. Cha tôi dắt tôi xuống bếp, chỉ vào nồi cám, trong đó có các mẩu thai nhi bé xíu. Tôi lặng đi. Cha tôi khóc. Ông cầm phích đá ném vào đàn chó béc-giê: “Khốn nạn! Tao không cần sự giàu có này”. Đàn chó sủa vang. Ông bỏ lên nhà. Vợ tôi đi vào nói với ông Cơ: “Sao không cho vào máy xát? Sao để ông biết?” Ông Cơ bảo: “Cháu quên, cháu xin lỗi mợ”.

Tháng mười hai, vợ tôi gọi người bán sạch đàn chó béc-giê. Vợ tôi bảo: “Anh thôi hút thuốc Ga lă ng đi. Năm nay nhà mình hụt thu hai mươi bảy nghìn, chi lạm mười tám nghìn, cộng là bốn mươi lăm nghìn”.

--------

Lạy giời mọi chi tiết trên đều chỉ là hư cấu. Bác sĩ sản khoa như này thì sợ thật..
Trích dẫn

AlexPhong's Photo AlexPhong 18/10/2012

Tổ Triệu Châu khi được hỏi, "Đạo là gì?"

Tổ đáp, "Mài kính đi".

------------

Tổi hiểu như vầy :
Ngay cã công việc đang sống mà còn chẳng chú tâm lo làm cho đặng lại mơ mộng hỏi Đạo hay chuyện xa vời .

Người hỏi đạo chắc là đang tu nên Triệu Châu khuyên nên chú tâm mài kính (tức chùi cái tâm cho sáng) thì Đạo sẽ tự tỏ.
Tư`đâu đến thì trở về nơi đó. Tâm ở địa ngục thì về địa ngục, tâm ở thiên đường thì lên thiên đường với Chúa.

Sửa bởi daicoviet: 07/10/2011 - 11:42 PM
Sửa bởi Quản Lý Viên 01: 18/10/2012 - 19:45
Trích dẫn
Locked

1 2 3 |»|