Thơ Buồn 4 Câu
4ever
11/04/2012
nero
11/04/2012
Rongnuoc, on 11/04/2012 - 16:45, said:
Trời chiều lại đổ cơn mưa,
Ngần ngại bị ướt nên chưa muốn về.
Tâm trạng cứ buồn lê thê.
Nhưng mưa lâu quá, thôi về đi em!
Ngần ngại bị ướt nên chưa muốn về.
Tâm trạng cứ buồn lê thê.
Nhưng mưa lâu quá, thôi về đi em!
Câu hát cũ ngày xưa không còn nữa
Mưa đến sầu dâng, đời vơi một nửa
Trời lại mưa rồi, Đăk Lăk của ta ơi!
nero
11/04/2012
langtuhoakimtuoc, on 11/04/2012 - 17:29, said:
Về đâu giữa mưa, trời mưa chưa dứt
Câu hát cũ ngày xưa không còn nữa
Mưa đến sầu dâng, đời vơi một nửa
Trời lại mưa rồi, Đăk Lăk của ta ơi!
Câu hát cũ ngày xưa không còn nữa
Mưa đến sầu dâng, đời vơi một nửa
Trời lại mưa rồi, Đăk Lăk của ta ơi!
Và nỗi đau nào theo mưa xa khơi
Cánh tay nào chơi vơi từ dạo ấy
Ta tìm em mà tìm hoài không thấy
Vắng em rồi đành ở vậy em ơi!
Aries
12/04/2012
Này anh có nhớ tháng Tư
Gió giao mùa hát tình ca phố
Hoa loa kèn chen nhau xoè nở
Vạt nắng trong hong vỡ những ưu phiền
Tháng Tư mềm như một nụ hôn êm
Ngày đi qua nụ cười hiền con gái
Ta ngoái trông một khoảng trời vụng dại
Níu ban mai cho gió đếm tuổi mình
Gió giao mùa hát tình ca phố
Hoa loa kèn chen nhau xoè nở
Vạt nắng trong hong vỡ những ưu phiền
Tháng Tư mềm như một nụ hôn êm
Ngày đi qua nụ cười hiền con gái
Ta ngoái trông một khoảng trời vụng dại
Níu ban mai cho gió đếm tuổi mình
nero
12/04/2012
Tháng Tư về nghe câu hát bình yên
Những tàn dư hóa tro từ dạo ấy
Tháng Tư - Ai đợi chờ không thấy
Chỉ vô tình chạm lên vết tim ngân
Tháng Tư của anh và của em
Của những câu trách một ngày lỡ hẹn
Của những câu tình chưa trao trọn vẹn
Của những chiều nuối tiếc tiếng chuông ngân
Tháng Tư ấy - Đã mang tên Hân
Hoa loa kèn trắng như nỗi niềm em gái
Nắng ngọt ngào như tỏ tình vụng dại
Anh gửi mưa phùn đến chạm bờ mi...
Như chưa hề có cuộc chia ly
Hãy cười nhé khi nhìn hoa gạo đỏ
Khi nhớ lại lời tình chưa kịp tỏ
Gọi bước chân xa tìm lối nương về.
Những tàn dư hóa tro từ dạo ấy
Tháng Tư - Ai đợi chờ không thấy
Chỉ vô tình chạm lên vết tim ngân
Tháng Tư của anh và của em
Của những câu trách một ngày lỡ hẹn
Của những câu tình chưa trao trọn vẹn
Của những chiều nuối tiếc tiếng chuông ngân
Tháng Tư ấy - Đã mang tên Hân
Hoa loa kèn trắng như nỗi niềm em gái
Nắng ngọt ngào như tỏ tình vụng dại
Anh gửi mưa phùn đến chạm bờ mi...
Như chưa hề có cuộc chia ly
Hãy cười nhé khi nhìn hoa gạo đỏ
Khi nhớ lại lời tình chưa kịp tỏ
Gọi bước chân xa tìm lối nương về.
manhtu
13/04/2012
Phước căn tu tích một phần ba
Sản nghiệp vài nương ruộng lúa nhà
Cần kiệm lâu ngày đủ ăn mặc
Tương lai an hưởng tuổi về già
Sản nghiệp vài nương ruộng lúa nhà
Cần kiệm lâu ngày đủ ăn mặc
Tương lai an hưởng tuổi về già
kissintherain
13/04/2012
chỉ cần một giây để gặp, một phút để nhớ, một giờ để yêu, nhưng mất cả một đời để quên ...
một góc nào lặng lẽ ....
Vẫn con đường lác đác lá rơi rơi
Nơi ngã ba còn vài hàng quán nhỏ
Con phố quen nằm yên như trăn trở
Thoáng chuyển mình khi nghe tiếng tàu xe
Có mấy cô gái nhỏ xoã tóc thề
Lén nhìn tôi rồi thì thầm nho nhỏ
Chiều dần buông dưới tàng cây mờ tỏ
Họ nói gì mà nghe tiếng cười vang?
Bước trên đường phố cũ thấy thênh thang
Nặng đôi chân hay nặng lòng thế nhỉ
Sân nhà ai còn giàn hoa thiên lý
Mà trước kia em đã ngẩn ngơ nhìn
Đêm xuống rồi ánh đèn sáng lung linh
Ngồi bên tách cafe nơi quán cũ
Tiếng nhạc êm nghe như lời nhắn nhủ
Bài hát này em rất thích phải không?
*"...Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó
Để hái dâng người một đoá đẫm tương tư
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió
Sáng linh lan hồn ta chết bao giờ..."
đông tà
* thu hát cho người
một góc nào lặng lẽ ....
Vẫn con đường lác đác lá rơi rơi
Nơi ngã ba còn vài hàng quán nhỏ
Con phố quen nằm yên như trăn trở
Thoáng chuyển mình khi nghe tiếng tàu xe
Có mấy cô gái nhỏ xoã tóc thề
Lén nhìn tôi rồi thì thầm nho nhỏ
Chiều dần buông dưới tàng cây mờ tỏ
Họ nói gì mà nghe tiếng cười vang?
Bước trên đường phố cũ thấy thênh thang
Nặng đôi chân hay nặng lòng thế nhỉ
Sân nhà ai còn giàn hoa thiên lý
Mà trước kia em đã ngẩn ngơ nhìn
Đêm xuống rồi ánh đèn sáng lung linh
Ngồi bên tách cafe nơi quán cũ
Tiếng nhạc êm nghe như lời nhắn nhủ
Bài hát này em rất thích phải không?
*"...Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó
Để hái dâng người một đoá đẫm tương tư
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió
Sáng linh lan hồn ta chết bao giờ..."
đông tà
* thu hát cho người
nero
13/04/2012
Em không phải là đóa hồng rực rỡ
Nét kiêu sa xinh đẹp lạ thường
Em chỉ là hoa cúc dại bên đường
Lòng trong trắng đợi chờ người quân tử
Nhã Thiên Thanh
nero
14/04/2012
Tự nhiên chẳng nghĩ ra thơ
Cứ ngồi ngáp ngáp lơ mơ thế này
Trên đời sao lắm điều hay
Nhìn qua ảnh cũ ta say một mình @@
Cứ ngồi ngáp ngáp lơ mơ thế này
Trên đời sao lắm điều hay
Nhìn qua ảnh cũ ta say một mình @@
Aries
15/04/2012
Khi ta mỉm cười và nói…
Khi ta mỉm cười và nói - không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít
*
Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...
*
Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời...
*
Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?
*
Khi ta mỉm cười và nói - có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát
*
Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!
*
Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?
*
Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…
*
Khi ta mỉm cười và nói - cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế
*
Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?
*
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?
*
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được siết tay nhau?
*
Khi ta mỉm cười và nói - thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…
Nguyễn Phong Việt
Sửa bởi Narcissus: 15/04/2012 - 14:04
Khi ta mỉm cười và nói - không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít
*
Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...
*
Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời...
*
Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?
*
Khi ta mỉm cười và nói - có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát
*
Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!
*
Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?
*
Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…
*
Khi ta mỉm cười và nói - cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế
*
Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?
*
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?
*
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được siết tay nhau?
*
Khi ta mỉm cười và nói - thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…
Nguyễn Phong Việt
Sửa bởi Narcissus: 15/04/2012 - 14:04
nero
15/04/2012
Ôi! cái hồn nhiên bạn lấy rồi
Tôi giờ thơ thẩn mắt với môi
Vào ra lịm tắt hồn đang chết
Lưu khổ muôn đời trọn kiếp đau


