Old Town Road
#121
Gửi vào 02/11/2024 - 18:18
Chuyện là một mẹ nọ nhảy chồm chồm một vấn đề mà spam email, giải thích cho cặn kẽ ra là lỗi của mẻ xong mẻ lại lươn khươn nói về chuyện ngoài lề không phải vấn đề ban đầu cần giải quyết.
Con T được thể làm hẳn 1 essay đáp lại (tính đã nóng máu sẵn lại còn thêm thứ 6 khá là rảnh ). Đáp xong đi méc sếp của mẹ đó (dòng trên cùng), bác replied "You are my best aggressive friend, don't worry I understand, he deserved it".
Sự ngang ngược của toi cũng phần từ sự nuông chiều của bác, client rất hợp tác và tin tưởng nên mình cũng rất ít hạ giọng nhún nhường mấy mống điêu toa nhảy đổng này. Rất không respect bất cứ hành động khiếu nại thiếu evidence hay constructive feedback, khỏi reply qua lại nhiều lần set luôn một phát call kéo 2 sếp decision maker của noá cho bớt to loa.
Bắt nạt nhầm cách goy bạn ạ, bạn phải biếc tui là con cưng cụa sếp bạn và điều quan trọng hơn là bạn không đúng =)))).
Thật là cái tính toi, vẫn vậy á, thi thoảng ghê gớm thù dai =))).
#122
Gửi vào 10/11/2024 - 21:34
Nghĩ tới chuyện tiền bạc, chẳng nói chẳng rằng nhưng đâu mà yêu được một người có mức chi tiêu quá chênh lệch. Và để không phụ thuộc lẫn vào một ai đó, để vẫn thoải mái thì phải độc tập - tự do - hạnh phúc đấy thôi.
Vì mình không thích bị cản, mình cũng thích cảm giác thoải mái lựa chọn nên thành ra mình trước giờ vẫn vậy. Mà để có được vậy, ngoài việc trở nên giỏi hơn và phải siêng năng hơn là một điều chắc chắn phải có (nếu có thêm chút may mắn thì thật sự dễ thở hơn).
Mình không dựa vào bồ là mấy nhưng lại rất mê cảm giác nếu có gì xảy ra, ảnh có thể cover được cho mình. Haha chắc là đứa nào cũng vậy thui chứ sao. Chỉ là để tới được lúc mình thoải mái nhận sự chu cấp đó thì chắc hẳn mình phải vừa tin tưởng vừa cảm thấy rất gần gũi rồi mới thấy cái tôi bớt bị châm chọt.
Cũng tự nhận thấy mình rất thấy an toàn và được xoa dịu khi thi thoảng đòi hỏi cái gì đấy mang tính vật chất. Ví như mình chạy tung tăng rồi rơi mịa cái máy ảnh xuống nền bê tông, mặt mình tũn lại rồi người ta nói với mình "Chời chời, thôi đừng buồn, nếu có hỏng thì anh mua cái mới cho" =))))). Ôi trời xong mình thấy cũng cũng đỡ tũn, dựa vô hoy.
Hay với anh trai, lần mình mất tiền, mất một khoản khá lớn cỡ 7k$, khá tê dại nhưng chỉ điềm tĩnh nhắn ổng "Anh ơi, mua cho em cái sạc đt mới, em mới mất tiền" rồi ổng cũng không hỏi thêm nhiều "Lát anh đi mua luôn cho em" =)))).
Thế đó, nếu quen một người mức chi thấp hơn, mình chẳng bao giờ dám nói ra mấy cái ỏng eo đó, kiểu bị tiếc và nghĩ cho người ta nên thành ra giờ đúc rút lại khi quen cũng phải lựa thêm cả về tài chính. Mà được cái lắm điều, lại còn thích người ta kiếm tiền bằng đôi tay của mình chứ không phải chỉ mỗi thừa kế gia tài cha mẹ để lại.
#123
Gửi vào 22/11/2024 - 15:53
Tới hôm đi công chứng chị môi giới nói "Em quyết nhanh thật đó. May em vừa cọc cái là có khách xem trước đó đòi cọc, căn này còn chưa tung lên sàn chung".
Chẳng biết đúng sai phải trái gì, chắc là tổ tiên mách bảo, chỉ biết trong đầu thôi thúc chốt lẹ liền đi mai đi qua lần nữa là mất.
Ngày 14 mới có ý định mua nhà mà rẹc rẹc cái mua luôn và vậy là xong, giờ không còn đồng tiền mặt nào =))).
|
Thanked by 1 Member:
|
|
#124
Gửi vào 22/11/2024 - 17:47
|
Thanked by 1 Member:
|
|
#125
Gửi vào 22/11/2024 - 17:58
Đinh Văn Tân, on 22/11/2024 - 17:47, said:
Dạ hông có đâu Ông Tân ơi, cả gia tài của con rồi á, nhà vùng ven ông ơi Con chốt lẹ là do con chẳng đoán được tương lai nên thôi chậc kệ làm đại cho có tài sản thui ạ.
Bao giờ Ông Tân coi cho con sau này có cửa mua được đất đai vùng biển không với ạ hí hí.
|
Thanked by 1 Member:
|
|
#127
Gửi vào 09/12/2024 - 00:49
Có thể thôi vì mình còn chưa kịp hình dung rõ nét nó ra sao, cũng phải để coi nó đưa tới đâu mới biết được.
Ngay lúc này, thứ nhận thức rõ nhất là "con người ta tưởng mình sẽ được ở mãi vị thế cân bằng cho tới khi nó không còn được phép như vậy nữa". Thì ra con người nhỏ nhoi tới vậy và ti tỉ điều không trong kiểm soát có thể tới bất cứ lúc nào, con người ta phải chịu trận mà thôi.
Nếu ai đó hỏi mình cảm xúc như nào, mình thú thực là mình chưa biết phải xử lý cảm xúc ra sao. Chỉ biết rằng ai cũng đặt trọng trách mình phải là người vững vàng nhất lúc này và có vẻ luôn là vậy, mình luôn được đặt vào vị trí "cần phải bình tĩnh và lí trí xử lý vấn đề".
Một kiếp người, người này có sợi tơ chằng vào cơ số người khác, mỗi cái chằng vào lại là một mảnh nhỏ của sự học ngẫm nghĩ về đời. Như giờ mình thấy tạo hoá từ đầu đã là bắt con người chịu trận một số yếu tố nhất định: người này sinh thành ra người kia rồi người kia lại sinh thành ra người kia nữa, mỗi sự sinh thành đó đều là một vố đỏ đen, chẳng biết cái đứa mình sinh thành sẽ làm mình vui hay làm mình buồn, rồi chiều ngược lại cái đứa được sinh thành cũng chẳng được chọn người sinh thành ra mình.
Chắc một lúc nào đó trong thời gian nữa, hoặc thật lâu nữa, có những sẽ thấy thật bất bình và tức giận nhưng chắc cái "Thiên Không" nó gõ đầu chính là để nói cho mình rằng: có có không không, đời nó vẫn vậy, vui vẻ mà đi tiếp chứ có cách nào khác đâu mà oán than.
Thôi đi ngủ, oke thế nhé Thiên Không với cả Triệt, vẫn phải ăn ngủ đủ cái đã rồi tính chuyện :v
|
Thanked by 1 Member:
|
|
#128
Gửi vào 09/12/2024 - 12:19
…
Sau biến cố này, chị học được nhiều bài học lắm. Trong đó:
Biến cố thường ập đến vào lúc chúng ta không ngờ nhất. Chúng ta không trốn tránh được nhưng có thể chọn cho mình thái độ xử lý. Chúng ta càng rối, càng bị cuốn theo dòng “biến cố” thì không cách nào chúng ta tìm ra được một lối thoát ra nhẹ nhàng nhất. Nhất là khi đến độ tuổi này, cha mẹ bước vào tuổi xế chiều thì mình trở thành điểm tựa của cha mẹ, dù bất kỳ hoàn cảnh nào thì cũng hãy cố gắng lạc quan, bình tĩnh, hết sức bình tĩnh.
Bác Độc Cô Cầu Thắng năm xưa là một cao thủ người người mến mộ, Bác giỏi đến nhường nào nhưng sau đó rời khỏi diễn đàn này và theo làm tuỳ tùng cho vị “Cao Tăng” mà Bác đã gặp được trong chuyến từ Trung Hoa trở về.
Quý Mão, vị Hoà Thượng khi vừa viên tịch người người cảm thán "Cọng lau nằm xuống mà đại ngàn rung chuyển", Địa Lý Dịch Người Đắc đến chừng nào không ai biết rõ được hơn Người. Thế mà Người không truyền ra ngoài, Ngài cũng không xác lập Vận Mệnh cho bất cứ ai, chỉ khuyến tấn phải đi bằng chính đôi chân, nhìn bằng đôi mắt của chính mình.
...
Hãy cố gắng vươn vai mà sống nha T!
Sửa bởi Tre: 09/12/2024 - 12:24
|
Thanked by 3 Members:
|
, ,
|
#129
Gửi vào 14/12/2024 - 14:14
Sau bao năm mới có lần về làm cư dân sống ở đây, đi xe máy lạnh run người thấy thật lạ lẫm: Chưa gì đã nhớ Sài Gòn da diết, nhớ sự nhẹ nhàng, nhớ sự mát mẻ, nhớ ơi là nhớ sự bình yên.
Sao mà mình không mê nổi các âm thanh nơi đây, ồn ào nhao nhác chua chát đấm bùm bùm chát chát vào tai…Đi ra đường sợ bị đánh bị chửi ghê gớm..
Mà nghĩ thui chậc kệ, coi như đi về xứ lạnh ít đợt để đổi gió vậy. Phải tự nghĩ lãng mạn cho đỡ cực đoan với thủ đô.
Hôm qua vào Là Trà Hà Đông, tiệm ấm cúng decor đẹp mà nhớ tới giấc mơ được ngồi thưởng trà cùng bạn đời ở vùng cao xứ lạnh. Chỉ mong được bình yên!!!!!
|
Thanked by 1 Member:
|
|
#130
Gửi vào 14/12/2024 - 14:41
Vì là thành phố nên dân tứ xứ đổ về làm cho xô bồ, chứ người thủ đô có nét tinh tế mà chỉ có người tình tế mới nhận ra người Hà nội khác với người nơi khác đến.
Chúc chị có chuyến trải nghiệm Thủ đô vui vẻ ấm cúng giữa thời tiết lạnh giá của miền Bắc.
Thương mến Chị.
—-
Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như mầu máu thắm pha.
-TTKH-
Sửa bởi maxmin: 14/12/2024 - 15:06
|
Thanked by 3 Members:
|
, ,
|
#131
Gửi vào 16/12/2024 - 14:49
maxmin, on 14/12/2024 - 14:41, said:
Hôm chị viết là những ngày đầu tới HN, chị cũng hơi sốc em ạ (sốc cả nhiệt nữa) :>
Tâm hồn mấy nay được dịu lại sau khi ghé Văn Miếu với cả đi tà tà cung đường Hoàng Diệu rồi các phố maxmin à. Cảnh sắc và thời tiết Hà Nội cũng có nhiều nét đặc trưng hơn so với Sài Gòn.
Riêng phần con người... hiuhiu chị vẫn sợ vì đi ra đường bị mắng nhiều quá hahaa.
Đi đúng dịp rét đậm thấy đúng là khác biệt, lâu lắm rồi mới thấy cảnh người ta đi xe máy rúm ró sát vào nhau, kể cũng lãng mạn ấm áp. Chị đã kịp đi thưởng nhiều món ngon của HN rồi, vẫn mê như ngày nào.
|
Thanked by 2 Members:
|
,
|
#132
Gửi vào 16/12/2024 - 21:35
Ra đường sợ bị mắng là đúng, em cũng ngại chứ đừng nói người nơi khác. Nhưng đất thủ đô thế thôi, không có cướp giật, vì CA ngồi đầy đường như người bình thường.
Chị còn ở HN không?
Thương mến.
|
Thanked by 2 Members:
|
,
|
#133
Gửi vào 16/12/2024 - 22:35
|
Thanked by 1 Member:
|
|
#134
Gửi vào 17/12/2024 - 09:45
|
Thanked by 1 Member:
|
|
#135
Gửi vào 18/12/2024 - 00:25
Mình không khỏi quắn quéo khi đọc tin nhắn này (không phải của mình, chỉ được người trong cuộc chia sẻ). Mình có nhiều ganh tị trong đó, mình chợt nhận thấy việc cần một ai đo hay mong muốn một ai đó bên cạnh mình là điều hạnh phúc. Chuyện thực tế: một đứa con gái tự do không ràng buộc, đam mê công việc, đam mê thể thao như mình thì chẳng quan tâm gì nhiều ngoài bản thân mình. Mình càng ngày càng trở nên độc lập, khoan khoái và hết sức thoải mái với cuộc sống đó cho tới khi nhiều biến chuyển nhắc nhở mình cần chú ý tới xung quanh nhiều hơn một xíu. Mình cảm thấy mình muốn yêu thương và chấp nhận yêu thương một cách thoải mái hơn. Bạn mình nhắn "M có thể quan tâm t nhiều hơn một xíu trong thời gian này được không, giúp t qua giai đoạn này với", hay người theo đuổi mình than trách "Anh thấy em thật vô tâm, em xem nhẹ sự để tâm của người khác".
Mình cũng hơi bị choáng và mình nói với T "Chắc là t có vấn đề về quan tâm người khác thật, nếu nhiều hơn một người thân thiết nói thế thì chắc là t cần xem lại thật."
T đáp lại "M có quan tâm người khác nhưng m không cần họ. M làm cho người khác cảm thấy sự tồn tại của họ không là một điều đặc biệt với m".
Mình nói tiếp "T nghĩ việc cần người khác cần tập luyện, có vẻ sự bất cần lại là cảm giác an toàn của t"
Thế nên mình luôn ganh tị với những người dễ dàng nói cần người khác, bất chợt mình lại nhớ người mình yêu cũ ở xứ lạnh của mình. Lẽ ra mình nên yêu thương anh nhiều hơn, mình ganh tị vì người ta có thể dũng cảm ôm lấy mình rồi nói anh sẽ nhớ giây phút ôm em và có em bên cạnh anh như bây giờ.
Mình đang ở Hà Nội, mình nghĩ anh cũng đang ở đâu đó của Hà Nội này, cơ mà tụi mình chẳng bao giờ và chắc là sẽ không bao giờ gặp nhau nữa. Thật buồn vì sẽ có những người mình đi qua đời mình, chẳng có nhân cớ hay duyên cớ gặp lại trong đời.
À thế nên thật hài hước, ở Hà Nội này mình lại chủ động gặp lại một người khác - người mình nghĩ mình từng yêu nhưng thực tế chỉ là một sự ngộ nhận của tuổi trẻ. Cơ mà thành ra lại hay, thật may vì chẳng làm nhau đau nên mới có thể gặp lại nhau một cách bình thường. Dù mình bất cần nhưng việc không bao giờ gặp lại một ai đó vẫn làm mình thấy thật mất mát. Người này mình luôn thấy rất gần nhưng cũng rất xa, rất quen nhưng cũng rất lạ. Phần vì chưa bao h mình thấy cuộc đời ngắn ngủi tới thế, mình lại càng trân trọng các cuộc gặp gỡ, mình lại thấy vui vì họ vẫn khỏe và tụi mình vẫn có thể biết được 2 bên vẫn ổn.
------------------
Những điều xảy tới, mình lại càng cảm thấy muốn sống tốt hơn và nhẹ nhàng hơn thật nhiều.
Mình biết được sức khỏe mình đang có không phải thứ hiển nhiên, biết được cái sức bền có thể làm việc xuyên ngày đêm rồi đi chơi xuyên đêm ngày của mình là một may mắn.
Mình cũng muốn được bên gia đình được nhiều hơn vì những người mình thật sự yêu thương, nếu có bị tước đi đột ngột mình cũng không có thể cựa quậy gì thêm vì đó sẽ là số phận. Mình có nói với mẹ là sẽ cố gắng thăm mẹ nhiều hơn, được bên mẹ và yêu thương mẹ vì mọi thứ thật hữu hạn.
Mình cũng biết rằng mình yêu công việc, mình yêu thể thao lắm lắm. Mình phải làm những thứ mình muốn đạt được hằng ngày mà không chờ đợi tới mốc thời gian nào hết.
Bạn bè mình gặp lại mình, phần lớn nói rằng mình trầm lặng hơn, dù rằng vẫn rất nam tính vì tạo hình hơi soái ca nhưng khi nói chuyện đều thấy nhẹ nhàng nữ tính hơn nhiều. Mình cũng nghĩ mình khác trước ít nhiều, chắc cũng vì thế mà đào hoa hơn cả trước đây, chỉ do mình né nhận tín hiệu thôi chứ người cảm tình với mình có vẻ không ngớt.
---------------------
Mình không mong mình sẽ ở lại Hà Nội lâu, mình muốn sớm về lại Sài Gòn. Mình không mong chuyện không như ý nhưng mình biết mình sẽ thu xếp được mọi thứ ổn thỏa. Mình không mong mình yếu đuối nhưng mình nghĩ có khi lại là cơ hội để mình cũng thấy "cần" một ai kia.
Vậy thôi, đủ cho một đêm uống trà pha máy Hà Nội.
|
Thanked by 2 Members:
|
,
|
Similar Topics
| Chủ Đề | Name | Viết bởi | Thống kê | Bài Cuối |
|---|
4 người đang đọc chủ đề này
0 Hội viên, 4 khách, 0 Hội viên ẩn
Liên kết nhanh
Coi Tử Vi | Coi Tử Bình - Tứ Trụ | Coi Bát Tự Hà Lạc | Coi Địa Lý Phong Thủy | Coi Quỷ Cốc Toán Mệnh | Coi Nhân Tướng Mệnh | Nhờ Coi Quẻ | Nhờ Coi Ngày |
Bảo Trợ & Hoạt Động | Thông Báo | Báo Tin | Liên Lạc Ban Điều Hành | Góp Ý |
Ghi Danh Học | Lớp Học Tử Vi Đẩu Số | Lớp Học Phong Thủy & Dịch Lý | Hội viên chia sẻ Tài Liệu - Sách Vở | Sách Dịch Lý | Sách Tử Vi | Sách Tướng Học | Sách Phong Thuỷ | Sách Tam Thức | Sách Tử Bình - Bát Tự | Sách Huyền Thuật |
Linh Tinh | Gặp Gỡ - Giao Lưu | Giải Trí | Vườn Thơ | Vài Dòng Tản Mạn... | Nguồn Sống Tươi Đẹp | Trưng bày - Giới thiệu |
Trình ứng dụng hỗ trợ:














