Jump to content

Advertisements

THẾ GIỚI BÙA NGẢI


15 replies to this topic

#1 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 11/05/2012 - 21:35

Những câu chuyện không có thật hay là có thật mà đã được truyền tụng quá lâu. Đây không phải là một sự tuyên truyền, bởi lẽ tính đến thời điểm này thế giới bùa ngải chỉ còn là trong tiềm thức cũng như là sự hình dung của mọi người.

Thế giới bùa ngãi dường như có một sức hút mãnh liệt với tất cả mọi người, từ trẻ con đến người lớn. Bởi vì ai cũng nghe đến bùa ngải (ngãi), nhưng không hẳn ai cũng hiểu ngọn ngành: ngải là gì? Hy vọng những bài viết này phần nào làm được công việc đó. Còn chuyện bùa ngải, với người khác thì tôi không biết, còn tôi thì không tin. Đọc, nghe để thỏa trí tò mò mà thôi.

Những bài post sau đây được sưu tầm của những người, những thế hệ đi trước. Có cả sách vở, cả truyền miệng. Vậy, bạn hãy đơn giản coi rằng những gì HTTS đăng lên đơn thuần chỉ là một trong vô vàn truyền thuyết về thế giới của núi rừng, của những bài học làm người mà thôi.

Hải Triều Tiên Sinh

Thanked by 4 Members:

#2 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 11/05/2012 - 21:52

LỜI NÓI ĐẦU

Một người làm ăn thất bại, buôn thua bán lỗ, sự nghiệp bị sa sút lần hồi. Một người đau khổ vì tình duyên phụ bạc... Trong phạm vi cuốn sách này, chúng tôi xin gác lại phần mệnh số và Tâm đức mà chỉ bàn qua vấn đề bùa ngải, mục đích của chúng tôi chẳng phải là tuyên dương về bùa ngải, mà chính là giải đáp những thắc mắc của quý vị đã gửi thư hỏi han chúng tôi về tác dụng của bùa ngải, cũng như cũng có nhiều vị đã từng nghe nói đến bùa ngải, nhưng trên thực tế lại không hiểu bùa ngải là gì? Vì vậy cuốn sách này đến tay quý vị cũng không ngoài mục đích đó, và ít ra chúng tôi cũng giúp được cho quý vị thêm phần nào hiểu biết.

BÀI THƠ KỸ NIỆM

Tôi không phải là một nhà lý số
Có tài thần tiên đoán chuyện trần gian
Mong với nhìn cao biết chuyện Ngọc Hoàng
Hoặc cúi xuống nhìn sâu vào địa ngục

Tôi chỉ là một con người chân thực
Biết yêu thương hờn giận suy tư
Từ thuở ấu thơ đương độ học trò
Tôi đã nghĩ vì sao đời khổ cực

Và từ đó tôi say mê huyền bí học
Muốn tìm ra tướng mệnh con người
Tất cả do đâu, dựng nghiệp vào đời
Ai phú quý? Ai sang hèn lao nhọc?

Bởi có số nên cuộc đời hư thực
Có rồi không ai biết chuyện tương lai
Ngót hai mươi năm lưu lạc nhiều nơi
Nay Ấn Độ, mai Xiêm, Lào, mán thổ

Tôi dốc chí tầm sư cầu tổ
Mong tìm ra cửa ngõ huyền cơ
Bát quái đồ hình, bí pháp thiên cơ
Từng khảo cứu gắng công tu học

Đường số học biết đâu là cùng tột
Đi vàp rừng mới biết rừng sâu
Có trèo non mới biết non cao
Mới biết được siêu hình là vô tận

Dù biết vậy tôi cũng không chán nản
Vẫn bền lòng đeo đuổi khắp tầm tơ
Như thi sĩ thì phải làm thơ
Nhà bác học phải siêu về toán học

Rồi hôm nay với bao điều hiểu biết
Ngại ngùng gì tôi chép hết ra đây
Những điều hơn thiệt dở hay
Để cùng độc giả tỏ bày thiệt hơn.

HUỲNH LIÊN TỬ

Sửa bởi hiendde: 14/07/2012 - 22:54


Thanked by 4 Members:

#3 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 11/05/2012 - 21:59

NGẢI NGHỆ LÀ GÌ?

Người ta thường nói nhiều về Ngải, nhưng trên thực tế không ai hiểu ngải là gì? Do đâu mà có? Ngay cả những người đã chuộc ngải về dùng cho gia sự cho chính bản thân mình mà chỉ hiểu một cách mơ hồ rằng "Đó là một quyền phép có sức mạnh về huyền bí, hay nói đúng hơn là một ma lực dẫn đắt người dùng ngải đi đến mục đích mà mình mong muốn".

Thực ra ngải cũng chỉ là một dược chất một loại thảo mộc mà các nhà chuyên môn đặch biệt đã tinh luyện gieo trồng, nuôi nấng trong phạm vi thần quyền, nói một cách rõ ràng hơn là họ dùng quyền phép bí thuật của họ để truyền vào cây ngải hoặc củ ngải và cũng tuỳ theo quyền phép và giá trị của loại cây hoặc củ để đánh giá trị của từng loại ngải một.

Cũng cần mở một dấu ngoặc, chúng tôi xin thưa với quý vị rằng "Hảy gạt bỏ ra ngoài những nghi ngờ những điều mà chúng ta thường cho là vô lý, có lẽ trong chúng ta, quý bạn cũng như chúng tôi có người đã từng chính mắt mình chứng kiến những phù phép ghê người của các thầy pháp cao tay, nào là dùng cây sắt xuyên qua người, dùng dao cắt đứt lưỡi, nhúng tay vào vạc dầu sôi...Dù ta có bài bác đến đây cũng phải thầm phục và tin rằng họ có chân tài thực học, có khả năng về huyền bí thực thụ".

Người ta thường nói, người Nam giỏi về bùa ngải, người trung giỏi về Thư phù, người Bắc thì giỏi về độc trùng. Sự phân tích trên rất đúng. Bởi vì người Nam chịu ảnh hởng của huyền bí Cao Miên và Lào nên sự phát triển về ngải nghệ cũng do đó mà ra. Người Trung chịu ít nhiều ảnh hưởng của triều đại Chiêm thành nên lại thịnh về phù thư, đối ếm và người Bắc thì chịu ảnh hưởng của Trung hoa một nước mà xưa kia chuyên dùng hương mê và thuốc độc để hạ đối thủ.

Trên đây chỉ là nhận xét chung, nhưng trên thực tế số người giỏi về bùa ngải thư phù và trùng độc chỉ là con số tối thiểu mà thôi, và phần nhiều khi một người đã giỏi về bùa ngải thì cũng biết luôn cả thư phù và trùng độc. Hiện nay các nhà tướng số có chân tài, phần nhiều đều hiểu rõ và biết cách nuôi ngải luyện ngải và thư phù...Có lẽ một phần vì họ xét thấy những môn đó có liên quan ít nhiều đến nghề nghiệp nên tầm học, một phần nữa nhờ ở sự đi nhiều của họ, nay Lèo, mai Mán nên họ tình cờ tìm hiểu và học rồi được.

Ngoài những nhà tướng số ra, số còn lại biết về thư phù và bùa ngải và trùng độc chính là những người chuyên môn sống bằng nghiệp đó. Sau đây chúng tôi xin đơn cử ra một vài ví dụ về cách luyện chế về bùa ngải và tác dụng của nó.

Thanked by 3 Members:

#4 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 11/05/2012 - 22:52

BẠCH ĐẠI NGẢI

Tại Đế Thiên Đế Thích (Cam Bốt Chia)

Bạch Đại ngải là một cây tương tự như cây lan đất, nhưng rễ lớn hơn những lá thì cứng hơn có hoa màu trắng. Loại ngải này mọc nhiều ở trong rừng thẳm miền Đế Thiên Đế Thích của xứ chùa Tháp. Theo truyền thuyết thì người tìm ra cây ngải này là một "lục cụ" vị sư già, danh hiệu là Sivong souk, ngoài sự tu trì đạo hạnh ra ông còn là một nhà chuyên môn về bùa ngải.

Người ta kể lại rằng vào khoảng năm 1840, có một nhà du lịch người Pháp đến thăm Đế Thiên Đế Thích, vì thú vui ông ta đã len lỏi vào rrừng sâu để xem cảnh vật và săn bắn muông thú, vô tình ông xoang nhầm một loại cây kỳ lạ, loại cây này khi đụng nhằm thì cả người ngứa ngáy khó chịu, rồi sau đó cả thân mình bị phù sưng lớn lên một cách kinh khủng và đau đớn vô cùng. Đây cũng là trường hợp mới xảy ra lần đầu tiên mà nạn nhân lại là một nhà du lịch người Pháp.

Người Âu Tây thường ít tin vào bùa phép và ngải nghệ, nên sau khi thấy mình bị ngứa ngáy sưng phù thì nhà du lịch cho rằng mình bị bệnh trong người phát ra và điều trị theo y học Tây phương. Nhưng sau nhiều ngày chữa chạy không thuyên giảm mà lại càng gia tăng thêm, da thịt nở nứt chảy nước, mắt thì mờ đi không nhìn thấy ngọai cảnh nữa. Đến chừng đó các bác sĩ mới tuyên bố là vô phương cứu chữa vì tìm không ra bệnh lý.

Người địa phương bèn khuyên nhà du lịch "Có thể vì một sự tình cờ phạm vào một lỗi lầm khi thần nhạo thánh trong lúc viếng cảnh Đế Thiên Đế Thích ". Vậy nên cày xin để may ra thoát khỏi đăng. Dù không tin nhưng trước cơn bệnh ngặt nghèo nan y đó nhà du lịch người Pháp không thể làm khác được, nên nghe theo lời dân đị phương và đoàn tuỳ tùng lo lễ vật rồi đưa ông ta trở lại Đế Thiên Đế Thích để lễ tạ.

Giữa khi cuộc lễ tạ đang diễn ra thì có một vị sư già lục cụ đi ngang qua nhìn thấy dừng lại xem, và sau khi quan sát vị lục cụ bèn tiến gần đến rồi bảo với một người tuỳ tùng của nhà du lịch pháp rằng:

- Đây không phải là một bệnh lý do trong người phát ra và cũng không phải do thần thánh quở phạt mà chính là bị ngải độc hành hạ. Muốn trị bệnh này thì chỉ có cách độc nhất là dùng ngải để trị ngải, nếu không, quá một trăm ngày người bệnh sẽ chết.

Lời nói của lục cụ được mọi người chú ý và họ quay lại yêu cầu lục cụ chứng mình vì sao có thể biết được là nhà du lịch bị ngải độc và bị ngải trong trường hợp nào? Sau vài phút nghĩ ngợi lục cụ mới giải thích rằng:

- Đây là một trường hợp ngộ ngải tình cờ, có thể ngài đây đi vào rừng sâu và vô tình đạp nhầm loại ngải độc tên là "phù phấn ngải". Cây ngải này rất hiếm thấy và nó cũng chính là một loại ngải mà nếu biết tinh chế tôi luyện thì sẽ trở thành một loại ngải cứu người hơn là hại người. Sở dĩ nó có tên là phù phấn ngải vì lá cây có nhiều bụi phấn chỉ cần vô ý phấn vướng vào người là bị nguy ngay, cũng vì vậy mà các nhà chuyên môn ít khi trồng lọai ngải này vì sợ tình cờ gieo hại cho người khác mà chỉ đi vào rừng tìm kiếm mỗi khi cần mà thôi. Đây cũng là cơ duyên cho tôi và cho ngài đây. May cho tôi là đi tìm kiếm "phù phấn ngải" đã tốn nhiều công phu mà chưa gặp, lại gặp người bị phù phấn ngải làm hại, nhờ đó tôi biết được cây ngải này mọc ở vùng nào.

Vừa nói lục cụ vừa lôi trong người ra một chiếc túi đựng nhiều chai lọ bé nhỏ rồi lấy một chai có đựng một loại thuốc nước màu xanh lá cây, sau đó lục cụ mở nút chai ra đổ thuốc đó lên trên người nhà du lịch và miệng thì đọc thần chú, trong vòng hai mươi phút, thì quả nhiên nhà du lịch cảm thấy toàn thân dễ chịu, sự rạn nứt và sưng phù đã xẹp xuống gần trở lại với mức bình thường, ngoài những dấu nứt nẻ của da thịt thì phải chờ thời gian, đôi mắt của nhà du lịch cũng bắt đầu nhìn thấy một cách rõ ràng như trước.

Việc làm của lục cụ xảy ra trước những cặp mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh và trước sự rối rít mừng rỡ cám ơn của nhà du lịch. Sau đó nhà du lịch xin được đền ơn xứng đáng nhưng lục cụ chỉ lắc đầu mỉm cười rồi bảo:

- Tôi chẳng muốn ngài đền ơn gì cả, vì tôi nghĩ đó không phải là ơn mà là một sự đổi chác. Xin ngài nhớ kỹ ngài đã xoang nhầm phù phấn ngãi tại đâu? Và vui lòng hướng dẫn tôi đến đó là tôi cám ơn ngài lắm. Bây giờ ngài nên trở về an dưỡng ít hôm cho lành hẳn và cố nhớ lại xem, rồi tôi sẽ trở lại nhờ sự hướng dẫn của ngài.

Nhà du lịch hứa sẽ làm thoả mãn lời yêu cầu của lục cụ sau khi trao địa chỉ của mình cho lục cụ biết. Lục cụ đó chính là Sivong souk gốc người Lào. Ba hôm sau đúng lời giao ước, lục cụ đến nơi cư ngụ của nhà du lịch để nhờ hướng dẫn đi tìm phù phấn ngải. Nhà du lịch bấy giờ đã hoàn toàn bình phục và trong quãng thời gian nằm nhà dưỡng bệnh ông ta cũng đã nhớ lại nơi mình vướng ngải. Thế là cuộc vào rừng kiếm ngải bắt đầu mà người chủ chốt là lục cụ. Cuộc hành trình không vất vả lắm, trên đường đi lục cụ kể cho mọi người nghe mục đích của mình khi tìm phù phấn ngải.

Ông bảo rằng, phù phấn ngải tuy có độc tính bên ngoài của nó, nhưng nếu biết cách tôi luyện thì chính sự huyền diệu của nó thực là vô cùng, chỉ cần gạt bỏ một cách tinh vi tất cả những bụi phấn bên ngoài của lá cây, sau đó nhổ cây đem về trồng vào một cái chậu đất được nung kỹ. Trong chậu trước khi trồng phù phấn ngải phải có những thứ cần thiết gồm có đất núi, diêm sinh, sắt vụn, gỗ mục và muối biển. Ngần ấy thứ gọi là ngũ hành.

Có được ngũ hành ở trong chậu rồi bấy giờ hãy nhào trộn tất cả những thứ đó lại cho thực đều, rồi đem bỏ chính giữa lòng đất của chậu và bắt đầu trồng cây phù phấn ngải vào chậu đó. Khi cây ngải đã được trồng xong người luyện ngải mới trịnh trọng thỉnh chậu ngải lên thờ tổ rồi dùng quyền phép để truyền phù vào cây ngải. Sự luyện ngải cao hay thấp còn tuỳ theo khả năng của người luyện và tác dụng của cây ngải, khi cây ngải đã được luyện xong thì nó đã bị mất đi một nữa phần thiên năng của nó và được điểm khuyết vào đó nữa phần linh phù.

Từ đó cây ngải đã biến thể, không còn là nguyên tính thiên nhiên của nó nữa và nó được dưỡng sinh theo khả năng của người luyện, thông thường nhà luyện ngải hay đổ hột gà sống vào gốc cây cho ngải ăn và cũng có những nhà luyện ngải cao tay không cho cây ngải ăn bằng hột gà mà lại cho ăn bằng huyết sống của con gà, làm như vậy tác dụng của ngải sẽ mạnh hơn, có nhiều hiệu quả hơn. Tuy nhiên việc cho cây ngải ăn bằng huyết gà cũng có những trường hợp nguy hiểm xảy ra, nếu ông thầy non tay sẽ gặp một hậu quả nguy hại cho chính bản thân mình mà khó lường trước được.

Tác dựng của cây phù phấn ngải khi đã được luyện xong có thể chữa trj được bệnh tà ma ám ảnh, bệnh mất trí và hoảng sợ, hay nhất là có thể nhờ cây phù phấn ngãi để tìm hướng người bị thất lạc hoặc đồ vật bị mất cắp. Cách chữa bệnh cũng như cách tìm đồ mất, tìm người thất lạc tất cả đều do quyền phép chuyên môn của người luyện ngải.

Thanked by 3 Members:

#5 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 12/05/2012 - 16:08

TÌNH CỜ GẶP NGẢI QUÝ

Câu chuyện của lục cụ nói với mọi người về cách luyện chế cây phù phấn hoa vừa dứt, thì nhà du lịch ra hiệu cho mọi người dừng lại sau một hồi quan sát, ông ta thận trọng báo cho lục cụ biết đây là khu rừng mà trước kia ông ta bị vướng ngải phù phấn. Sau khi nhận được sự xác nhận địa điểm, lục cụ liền tỏ lời cảm ơn và yêu cầu nhà du lịch cùng đoàn tuỳ tùng của ông ta trở về trước sự ngạc nhiên của mọi người.

Không đợi nhà du lịch hỏi lục cụ giải thích ngay rằng "Sự có mặt của mọi người trong khu rừng này sẽ bất lợi cho lục cụ trong khi tầm kiếm ngải, và nếu rủi ro một vài người đạp trúng thì thêm phiền phúc". Qua lời giải thích hợp lý của lục cụ moi người từ giã ra về. Còn lại một mình lục cụ trong rừng bấy giờ ông ta mới bắt đầu vào việc tìm kiếm phù phấn ngải.

Thực ra thì trong thâm tâm của lục cụ chưa hẳn là tìm cây phù phấn ngải mà phải hiểu một cách sâu xa hơn là lục cụ đi tìm kiếm nhiều thứ ngải khác nữa. Sở dĩ như vậy vì ông biết rằng một cây ngải bất cứ là ngải gì mà nó có thể mọc lên ở khu rừng nào thì tất nhiên ở đó có nhiều loại ngải khác nhau vì hạp thổ. Và như vậy ông hy vọng rằng với khu rừng này ngoài phù phấn ngải ông còn co thể sưu tầm được nhiều cây ngải quý giá hơn nữa.

Nhưng sau nhiều ngày tìm kiếm rất công phu lục cụ Sivong souk đã không tìm thấy được gì, ngay cả cây phù phấn ngải cũg không có. Tuy nhiên không vì thế mà lục cụ chán nản, kinh nghiệm đã từng cho ông biết là muốn kiếm được ngải quý không phải là chuyện dễ, đôi khi phải mất cả năm mới kiếm được, có khi lại đi không rồi về là đằng khác nên trong tất cả mọi trường hợp ông luôn bền chí nhẫn nại.

Cũng vì vậy mà ông bắt đầu tính chuyện lâu dài. Ông tự chính tay mình dựng lên một căn chòi bằng lá, cây và di chuyển những vật dụng cần thiết gồm thức ăn và quần áo để sống trong nhiều ngày. Thời gian thấm thóat mà đã ba tháng, lục cụ sống một mình trong khu rừng già tịch mịch hoang vắng, sẵn sàng chịu đựng cực nhọc đơn côi với bao nhiêu hiểm nghèo có thể xẩy ra do những loài thú dữ mang lại với mục đích thực hiện cho được công việc tìm ngải.

Cho đến một hôm vào một buổi sáng sớm tinh mơ, những hạt sương mai vẫn còn đương đọng trên cành lá, lục cụ Sivong souk đã có mặt trên một dòng suối và đang vốc nước để rửa mặt, đột nhiên lục cụ thoáng cảm nhận một mùi hương hoa phát tiết ra đâu gần đấy, có lẽ hoàng thiên bất phụ hảo tâm nhân, nên sau khi thoáng nhận được mùi hương lạ, lục cụ liền quay mặt nhìn chung quanh để tìm kiếm.

Ông chợt mở lớn hai mắt với một nỗi ngạc nhiên và vui mừng thích thú, trước mặt ông là một khóm hoa trắng ẻo lả trông tợ hoa lan đang phô hương sắc với thiên nhiên và toả ra mùi hương dịu nhẹ như hảnh diện của thác nước rừng cây rằng nơi đây chỉ có ta là đẹp. Mà quả thực vậy, giữa cảnh bao la bát ngát với núi rừng khe suối của thiên nhiên với sương mai buổi sớm giăng mắc mờ ảo, những cành hoa trắng ấy được nở ra trông chẳng khác gì một bức tranh tuyệt mỹ có pha màu huyền thoại kỳ ảo.

Sau phút ngỡ ngàng vui mừng khi nhìn thấy hoa, lục cụ biết đích xác là mình đã có duyên may tìm được ngải quý và ngải đó không phải là phù phấn ngải mà chính là Bạch đại ngải, một loại ngải đã thất truyền qua hàng trăm năm trong giới luyện ngải.

Sở dĩ lục cụ biết chắc đó là Bạch đại ngải bởi chính ông là một nhà luyện ngải cao tay mới có nhiều kinh nghiệm nên ông dù chỉ nhìn sơ qua ông cũng có thể biết được một cách chắc chắn. Lục cụ tiến nhanh lại bên khóm bạch đại ngải và thận trọng đưa tay nâng nhẹ những bông hoa trắng muốt ấy rồi với vẻ mặt nghiêm trang miệng ông ngâm to mấy câu thơ bùa chú:

Nhiệm mầu thay nhiệm mầu thay

Bạch đại ngải bạch đại ngải

Tạo hoá ban cho ta nhổ lấy

Nơi đây rừng buông sương sớm chiều mây

Bạch đại ngải bạch đại ngải

Mặt trời mọc phương đông lặn về tây

Thái dương lên làm ngày

Thái âm về làm đêm tối

Muôn thú muôn loài nước nguồn cây cội

Bạch đại ngải bạch đại ngải

Xin hãy thương ta ta nhổ lấy

Đem xa rừng ở cùng ta mãi mãi

Án ba na, hấp tì na

Án ba na mê xi na cum pa

Đông tây nam bắc

Án ba na án ba na cum pa.

Sau khi đọc ngâm bài thơ bùa chú xong, bấy giờ lục cụ mới nhổ lấy bụi ngải một cách khéo léo và nâng nhẹ vào tay đem về nơi tạm trú.



Thanked by 3 Members:

#6 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 12/05/2012 - 16:13

TÁC DỤNG CỦA BẠCH ĐẠI NGẢI

Cây bạch đại ngải khi còn mọc ở rừng thì chỉ có vẻ đẹp thiên nhiên, có một điều lạ là khu rừng nào có cây bạch đại ngải mọc, thì ở đó không hề có loài thú dữ như cọp, beo mà chỉ có những loài thú hiền lành hoặc chim muông mà thôi.

Nhưng một khi cây bạch đại ngải lọt vào tay một nhà huyền bí học cao tay luyện ngải thì cây bạch đại ngải nghiễm nhiên trở thành một dược chất linh vật vô cùng quý giá, có thể giúp người cải tử hoàn sinh, có thể cứu người qua cơn hoạn nạn, hoặc giúp người làm nên cơ nghiệp qua sự trung gian bùa chú luyện ngải của ông thầy ngải.

Hiện nay ở Việt Nam cũng có một vài danh sư may mắn nên kiếm được bạch đại ngải này, hoặc họ chuộc từ ngoại quốc về bằng cách gieo giống truyền đời. Một cây bạch đại ngải đã thuộc vào hữu chủ nhân, thì người luyện ngải xem cây bạch ngải quý giá chẳng khác sinh mạng mình, và nếu nhà luyện ngải trao cây bạch đại cho ai thì cũng rất thận trọng, ít ra đó là cháu hoặc thân thích, ngoài ra chỉ những người hợp tuổi tác và căn mạng thì ông thầy mới trao cho.

Điều cần biết là một người trồng cây ngải bạch đại mà không được quyền phép của nhà chuyên môn trao cho thì hậu quả rất tai hại, mặc dầu trồng để chỉ chơi hoa cho đẹp (Những trường hợp vô tình). họ gặp nhiều tai hoạ bất ngờ có khi nguy cả đến tính mạng.

Thanked by 2 Members:

#7 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 12/05/2012 - 16:25

NGẢI YÊU VÀ BÙA MÊ

Thường thường quý vị đọc báo hay thấy tin tức, nào là năm con bỏ chồng mang tiền theo trai, gái mười sáu bỏ nhà ăn cắp tiền cha mẹ đi xây tổ ấm với một ông già đáng tuổi cha ông, hoặc là một ông chồng mẫu mực bỗng dưng bỏ bê gia đình để chạy theo vợ bé, đôi khi người vợ bé đó chẳng có chút nhan sắc hoặc tệ hại hơn là lớn tuổi gấp đôi, mà người đàn ông vẫn mê muội chạy theo phục vụ hết mình, tạo nên cảnh gia đình bị xáo trộn, vợ con đau khổ... Tất cả đó phần nhiều đều do tác dụng của bùa ngải mà có.

Những ông thầy ngải chuyên môn mà giúp cho thân chủ mình làm những việc trái với đạo nghĩa như vậy thì quả thực là vô lương tâm, họ quên hẳn thiên chức của mình mà chỉ nghĩ đến môi lợi to lớn trước mắt, mà không nghĩ đến mối hại to lớn mai sau cho thân thế họ.

Có thể những ông bùa ngải đó chỉ là những tay mơ, hiểu biết chút đỉnh về nghề nghiệp mà thiếu hẳn căn bản cội nguồn, nên không thấu rõ hậu quả mai sau sẽ xảy ra cho mình nên mới dám hành động như vậy, chớ thực ra một nhà chuyên môn tinh luyện về ngải nghệ luôn luôn phải nhớ câu: Nhất nhật hành sư. Tam niên hành Khất
Nghĩa là: Một ngày làm thầy. Ba năm ăn mày. Quên đi điều đó tức là đã quên bổn phận làm thầy, cũng tức là tự mình huỷ bỏ danh vị của mình mà đi vào bá đạo.

Đã làm thầy thì phải nhớ rằng: Chỗ cao sâu nhiệm mầu phải biết. Để mà tu cho thấu lễ trời. Cuộc trần bể khổ đầy vơi. Trầm luân mê muội kiếp người còn chê. Trong phạm vi bài này tôi xin có đôi lời cảnh cáo những ai làm thầy mà mê tâm thì nên thức tỉnh ngay đi, và tôi cũng xin thành thực khuyên những người đã lỡ dùng ngải nghệ bùa mê để lung lạc kẻ khác, nên sớm hối ngộ mà trả thiên tính nhân bản cho kẻ lung lạc, hầu mai sau mới tránh được hậu quả tai hại cho chính bản thân mình vậy.

Muốn biết rõ một người bị bỏ ngải yêu và bùa mê thì hãy nhìn vào dáng điệu của họ. Người họ như quên mất một cái gì, nét mặt luôn luôn có vẻ nghĩ ngợi suy tư, mắt không nhìn thẳng vào kẻ đối diện mà hay nhìn xuống hoặc nhìn lên. Những sự vật trước kia họ tỏ ra săn đón mê thích thì khi bị bỏ ngải họ không còn chú ý mà tỏ vẻ hờ hững lơ là như không cần thiết đến. Có một điều là ngoài tự nhiên của con người và có đầy đủ những sự nhận thức mới trước sự vật.

Có một cách cứu gỡ người bị lậm bùa mê và ngải yêu, nhưng cách này chỉ để cứu gỡ trong trường hợp người bị ngải non hợc bùa chú thường mà thôi. Cách đó là hãy dùng đọt non của cây khế chua, nấu nước cho người bị bùa ngải uống, đàn ông bị ngải thì ngắt bảy đọt khế mà nấu nước, đàn bà thì chín đọt. Sau khi cho họ uống xong, chờ đến tối lúc họ ngủ hãy cắt cổ một con gà trắng, lấy huyết đó gạch một chữ thập vào hai lòng bàn tay và bàn chân của họ, còn lại thịt gà thì nấu cháo đậu xanh bỏ thực nhiều hành và tỏi, đừng bỏ tiêu, sáng ra cho họ ăn.

Nếu người bị bùa ngải nhẹ thì sau đó họ sẽ trở lại bình thường ngay, điều quan trọng là sau khi đã cứu gỡ được người bị ngải đừng bao giờ tuyên bố ra cho người ngoài biết mà chỉ nên im lặng. Trong phần này chúng tôi xin quý vị miễn cho khỏi phải trình bày về cách luyện chế bùa mê và ngải yêu, vì chúng tôi nghĩ rằng viết ra một cách rõ ràng e có điều bất lợi, và biết đâu một kẻ vô lương tâm nào đó sẽ lợi dụng vào sự hiểu biết sách vở để làm điều sằng bậy mờ ám, thì chính chúng tôi cũng đã chịu một phần lớn trách nhiệm vậy.

Thanked by 3 Members:

#8 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 13/05/2012 - 02:10

MÊ TÂM NGẢI

Xuất xứ tại khu rừng Thất Sơn

Ngải mê tâm là một loại ngải có tác dụng làm cho người mắc ngải ban đầu thấy xốn xang khó chịu, sau đó cảm giác nóng nảy trong lồng ngực rồi nhiều ngày kế tiếp khi ngải đã lậm rồi thì người bị ngải ngồi đứng không yên miệng nói láp nháp như người bị điên mất trí.

Phải nói rằng những ông thầy ngải chuyên dùng những loại ngải này tiếp tay cho thân chủ minh để loại trừ đố thủ vì ham tiền thì đúng là loại thầy gian manh. Họ dám làm một việc ác thì trăm ngàn chuyện ác khác ho cũng dám làm. Trong tình trường. Trong thương trường...Những lòng lang dạ độc thường bỏ tiền bạc ra mua chuộc những ông thầy ngải gian manh thất đức cầu họ tiếp tay mình để hạ gục đối phương.

Thực ra họ có dùng ngải Mê tâm để hại được ai rồi thì họ cũng gánh lấy hậu quả trầm trọng đối với bản thân sau này. Tuy nhiên trong thực tế thì họ gây nên sự đau khổ cho kẻ khác. Muốn chặn đứng được sự hành hạ của Mê tâm, thân nhân người bị ngải nếu cảm thấy có sự nghi ngờ thì nên cấp thời cho nạn nhân uống ngay nước âm dương thuỷ nấu với đậu đen rang cháy.

Nước âm dương tức là nước giếng và nước mưa. Lấy hai thứ nước này hoà chung cho vào nồi nấu với đậu đen rang cháy, khi thấy nước vàng sậm thì bắc ra để nguội cho người bị ngải uống, để tránh tình trạng phát triển khi tầm thầy cứu chữa. Tình trạng này có thể kéo dài khá nhiều ngày nếu chưa tìm ra thầy chữa trị thì mỗi ngày phải cho người bị ngải uống hai ly nước đậu âm dương

Kẻ hại người bằng ngải Mê tâm căn bản trước tiên của họ là biết được tên tuổi của nạn nhân. Nếu không biết được đích xác tên tuổi của nạn nhân thì họ cũng đành bó tay mà chịu. Cây Mê tâm mọc khá nhiều trong vùng rừng núi Thất Sơn. những nhà đã chuyên môn luyện ngải chân chính không bao giờ để ý đến loại cây này, vì nếu gặp họ sẽ nhổ phá đi ngay. Ngải mê tâm có lá màu xanh sẫm, bản to và dài, đâm thẳng từ dưới gốc lên như hình kiếm. Hoa màu tím đen có đốm trắng và luôn luôn hoa nở chỉ có bốn cánh, một cánh thực lớn và ba cánh nhỏ đều nhau. Khi nở hoa tiết ra mùi hăng hắc khó chịu



Thanked by 2 Members:

#9 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 13/05/2012 - 04:27

LONG PHỤNG TIÊN LAN hay là MAI HOA XÀ VƯƠNG NGẢI

Xuất xứ tại khu rừng thẳm bên Tàu Huyện Tô Châu

Trong sách Tàu khảo về hoa lan có chép một gia thoại: Viên ngoại Lý Tử Diệu từ Hàng Châu đến Tô CHâu thăm người quen, tình cờ gặp một người thợ rừng trên tay có cầm một cây lạ, tương tự như loài hoa phong lan nhưng chỉ có lá mà kông có hoa. là một nhà chuyên môn về hoa lan nên viên ngoại mua ngay. Sau khi hỏi kỹ người thợ rừng về xuất xứ của cây hoa lạ, viên ngoại Lý Tử Diệu biết rằng cây lạ đó do người thợ rừng nhổ ở một thân cây gỗ mục trong rừng thẳm.

Thân cây rất mềm mại, lá màu xanh sẫm, có pha đốm vàng lấm chấm trông qua như mình rồng uốn khúc, chiều dài thân cây độ năm sáu tấc tây, lá trổ từ thân cây ra đến gần gốc, gồm tất cả mười thân cây như vậy. Mua xong cây lạ, viên ngoại Lý Tử Diệu đóng một tấm gỗ hình bướm, ghép gỗ mục và rêu rừng vào rồi đem gắn cây lạ đó vào bảng gỗ và treo vào giàn lan rồi tháng ngày chờ đợi.

Quả nhiên, đến cuối năm, cây lạ trổ hoa mượt mười giò bông theo mỗi thân cây, và hình dáng hoa khi nở trông như đàn chim phượng đang vỗ cánh, sắc hoa thì ngoài cánh màu hồng thắm phía trong màu tím sẫm, giữa màu tím và màu hồng thắm có pha chấm vàng lốm đốm trông tuyệt đẹp, đêm đến hoa toả ra mùi hương thơm dịu quyến rũ.

Thấy cây lạ trổ hoa rất đặc biệt và hiếm thấy, vả lại cây hoa đã chịu ăn vào gỗ mục thì quả đúng là lan rừng rồi, nên viên ngoại vô cùng sung sướng liền tổ chức mừng khánh hạ hoa nở và đặt tên cho hoa. Vì thấy cây hoa như mình rồng, hoa nở như phụng múa nên viên ngoại đặt cho cây một tên rất đẹp là "Long Phụng tiên lan". Ông đem giò lan ấy treo cao hơn tất cả các thứ lan khác rồi tự phong tước cho cây lan đó là chúa các loài lan. Nhưng sự đời lắm bất ngờ, cũng chỉ vì giò lan đó mà viên ngoại chết thảm.

Số là một hôm viên ngoại bận việc đi xa phải ở lại đêm không về được rủi thay đêm đó trời bão mưa to, người nhà không để ý nên gió thổi mạnh làm giàn lan bị lung lay và giò Lan Phụng tiên treo cao quá nên bị gió thổi bay rớt xuống đất, cây lan bị gãy nát và bầm dập. Trưa hôm sau, viên ngoại trở về thấy cảnh ấy, ông đâm ra hốt hoảng thất thần vội nhìn xuống đất thì ngay chỗ cách xa ông độ năm thước giò lan đã tơi tả. Ông chạy đến nâng lên thì tất cả đã tan tác.

Ông chết lặng với giò lan trên tay, thình lình ông hộc ra một búng máu tươi rồi té xỉu. người nhà vội vã vực ông đem vào nhà cứu chữa, nhưng nữa tháng sau thì ông mất. Từ đó về sau cũng có người kiếm được loại hoa lan này nhưng tất cả những người chơi lan không một ai dám trồng vì họ nghĩ rằng xui xẻo. Nhưng dưới cặp mắt chuyên môn của những nhà luyện ngải thì trái lại, trong thực tế chính cây lan Long phụng tiên đó là cây ngải trứ danh có tên là "Mai hoa xà Vương". cây ngải này nếu tinh luyện sẽ thành một cây ngải rồng, khi ngậm vào miệng thì da thịt sẽ cứng rắn dao chém không đứt và còn có tác dụng dùng để chữa bệnh cho những người bị rắn độc cắn.

Sở dĩ cây này có tên là Mai hoa xà Vương là vì theo những nhà luyện ngải cao tay cho biết nguồn gốc của cây này, do sự giao của loài rắn chúa mai hoa (Rắn có ngọc) sống hàng trăm năm ở thâm sơn cùng cốc. Loài rắn này rất hiếm và chúng chờ lúc trăng lên giữa trời mới giao tình rồi chất trùng vương vãi vào cây gỗ mục và từ đó mọc lên loài cây kỳ lạ, cây đó chính là giò lan phụng mà viên ngoại Lý tử Diệu đã trồng. Một nhà chuyên môn về ngải nghệ khi tìm gặp cây này trước khi nhổ lấy, phải nghiêm trang đi quanh cây năm vòng miệng ca bài thần chú như sau:

Mai hoa xà vương
Thụ khí âm dương
Màu nhiệm vô lường
Đông phương Tây phương
Nam phương Bắc phương
Toả ngát mùi hương
Bắc quái cửu cung
Án ba na mê cum
Mai hoa xà vương
Hoàng thiên xin chứng
Thỉnh cây xa rừng
Án ma na mê cum.

Sau khi đi quanh cây ngải năm vòng theo ngũ hành đọc bài ca thần chú xong, ông thầy ngải mới cúi xuống nhổ lấy cây mai hoa xà vương đem về trồng và từ đó vận dụng khả năng chuyên môn của mình để tinh luyện cho cây ngải trở thành hữu dụng.

Loại ngải này mọc nhiều ở miền cực bắc Ấn Độ, tuy gọi là nhiều nhưng muốn tìm thấy cũng phải tốn nhiều công phu mới gặp được. Có một điều lạ là cây không sinh sôi nảy nở như những loài cây khác, mà một bụi cây gồm có bao nhiêu cành lá thì khi đem về trồng dù trôi qua nhiều năm cây Mai hoa xà vương cũng chỉ xanh tốt thêm rồi nở hoa chứ không đâm thêm chồi thêm lộc và cũng không có trái, vì vậy cây Mai hoa xà vương không thể gieo giống truyền đời được.

Một nhà luyện ngải chuyên môn nếu khéo tinh luyện và chăm bón thì có thể nuôi cây Mai hoa xà vương sống lâu lắm là mười năm và khi cây khô héo phải làm lễ tống táng rất long trọng. Theo tục truyền thì cây ngải Mai hoa xà vương khi chết được đem chôn ở một nơi cao ráo và khuất vắng, ít lâu sau tại vùng chôn cây ngải đó có rất nhiều loại rắn hoa mai tới trú ẩn quanh đó.

Sửa bởi hiendde: 13/05/2012 - 04:33


Thanked by 2 Members:

#10 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 14/05/2012 - 08:44

SỐNG TRÊN ĐẤT LÀO

Một loài hoa lan đẹp

Một loài ngãi cầu tài.

Cách đây hai mươi năm khi tôi còn sống tại tỉnh Thác Khôn ở miền hạ Lào, tỉnh này giáp giới với Cao Miên, tên tỉnh là Khone nhưng vì vùng khone rất nhiều thác nước thiên nhiên nên mọi người gọi một cách nôm na là Thác Khôn.

Những du khách đến đất Lào phần nhiều thích ngắm cảnh thác nước thiên nhiên, tại đây tôi đã có dịp viếng thác Somphonit; Sang Rheuk (Bạch tượng) và đặc biệt nhất là thác Rha pheng. Thác này rất đẹp, có thể nói là đẹp nhất xứ Lào. Giữa thác đá dựng lên hình vòng cung bề ngang ít lắm cũng gần trăm thước, đứng từ xa trông lại chẳng khác gì một chiếc móng ngựa khổng lồ, nước từ trên cao đổ xuống cuồn cuộn, bọt nước văng lên tung toé tạo thành một vùng trắng xoá, dưới ánh nắng chiều trông óng ánh như ngũ sắc lung linh huyền ảo. Tục truyền rằng : nơi đây những loài cá sống lâu năm tụ về thì được hoá rồng.

Đi thăm thác Rha pheng tôi phải tự hào rằng mình đã tạo được một cuộc du ngoạn kỳ thú bổ ích và lắm công phu. Thực vậy, muốn đến được thác nước này tôi phải đi bằng xe ngựa dọc theo đường tỉnh lộ số mười ba rồi qua sông và đi bằng nhiều thứ xe khác kể cả đi bộ khoảng hai mươi cây số mới đến nơi. Bên cạnh thác có một nhà lều hình lục giác lợp lá mây rừng, dùng để cho du khách nghỉ chân hoặc phóng tầm mắt ra xa để ngăm phong cảnh núi rừng thiên nhiên. Khó mà tả được cảnh đẹp của rừng cây thác nước hùng vĩ, nếu không được tận mắt chứng kiến.

Vì đường sá trở ngại nên bất cứ ai đã đến viếng thăm thác Rha pheng đều phải chuẩn bị một đêm ngủ lại để sáng ra còn có thể viếng thăm một vài cảnh đẹp khác ở xung quanh. Đêm rừng thực là huyền bí, giữa cảnh trời đêm mênh mông huyền hoặc trong căn lều lá tôi nằm thao thức mãi không ngủ được một phần vì xứ lạ, một phần vì nghe tiếng khèn từ bốn phía vọng lại tạo cho kẻ xa nhà, xa quê hương một nỗi buồn nhưng nhiều thấm thía.

Tiếng khèn não nuột vương mang tuy cung điệu gần như lặp lại nhưng âm thanh lạ lùng bí ẩn, nghe như có vẻ man dại, kể lể trách móc. Nhất là tiếng khèn lại được trỗi lên giữa một vùng rừng thẳm thâm u nghe lại càng thần bí, ai oán. Nghe qua tiếng khèn của dân Lào, tôi nhận xét tâm hồn của họ rất chất phác, rất gần gũi với thiên nhiên, đem cuộc sống của mình với tất cả mọi sự dễ dãi nhưng trong thâm tâm, trong sâu kín của tâm hồn họ thì hình như chất chứa muôn vàn sự ấm ức chẳng khác gì con tằm nằm trong cái kén khi đã biến thành nhộng thì muốn cắn kén phá vỡ để chui ra.

Tức cảnh sinh tình, tôi khe khẽ ngâm lên mấy câu thơ tự sáng tác:

Ôi, rừng đêm mông mông huyền hoặc

Tiếng khèn buồn cung điệu vương mang

Pha pheng nghìn năm bát ngát

Núi rừng Lào chan chứa ánh trăng loang

Nghe tiếng nhạc lòng ta nhưng nhức

Thương quê nhà thao thức từng canh

Trên mái khuya sương rơi lác đác

Sầu mênh mang nhung nhớ vây quanh.

Sáng hôm sau, rời khỏi thác Pha pheng tôi trở về tỉnh và sống ở đó nhiều ngày. Tuy gọi là tỉnh nhưng Thác Khôn dân cư chẳng có gì là đông đúc lắm. có lẽ vì xứ Lào đất rộng người ít nên dân cư không sống tập trung nhiều, họ ở cách xa nhau hàng dăm bảy trăm thước hoặc vài cây số là thường. Tỉnh Khôn vào thuở đó còn có trên ba ngàn dân, tại đó tôi có tìm hiểu được một giai thoại về loài hoa phong lan có tên là Spao linh. Hoa này ở núi rừng Việt Nam không thiếu, nhất là vùng thâm sơn Đà Lạt, người ta gọi là Hoàng lan. Giới chơi phong lan ở Việt Nam rất thích trồng loại lan này.

Sở dĩ tôi đề cập đến giai thoại hoa lan này bởi vì nó cũng chính là một loại ngải cầu tài. Câu chuyện như sau: có một gia đình nọ, người chồng đi vào rừng tình cờ nhổ được một bụi hoàng lan mọc bám trên cây mục, ông ta nhổ về đem trồng vào một cái thùng bằng gỗ cây. Bụi hoa Spao linh ban đầu chỉ bằng hai nắm tay cầm chặt nhưng từ ngày được trồng vào chậu, được sự săn sóc của bàn tay người, cây Hoàng lan phát triển rất mau, đến cuối năm thì cây nảy nở ra bằng ba lần lúc mới trồng, lá dài thêm và xanh mướt.

Từ trong cây trổ ra bốn giò bông nở hoa tuyệt đẹp, rồi năm sau và năm sau nữa, chậu hoa càng ngày càng to lớn, cũng từ ngày trồng chậu hoa này, gia đình nọ làm ăn rất phát đạt chẳng khác gì sự nảy nở của chậu hoa. Một hôm có ông thầy ngải đi ngang qua nhà người chủ có trồng chậu hoa Hoàng lan đó, ông chợt dừng lại và chỉ chậu hoa trồng ở giữa sân rồi nói lại với chủ nhà rằng:

- Đây là một chậu ngải cầu tài, xin ông chủ để ở một nơi cao ráo và mát mẻ và thỉnh thoảng nên cho vào đó một ít lòng đỏ hột gà để cây chóng xanh tốt, ai trồng cây này mà xanh tốt, chóng nảy nở, ra nhiều hoa thì sự làm ăn đại phát, nếu trồng nó mà bị tàn lụi đi thì sự làm ăn cũng theo đó mà phá sản.

Nghe lời ông thầy ngải nói vậy người chủ nhà mỉm cười gục gặc đầu nhưng trong thâm tâm thì ông ta tỏ vẻ chẳng tin, dù trong thực tế từ ngày trông chậu hoa đó người chủ nhà làm ăn rất phát đạt, nhưng ông tự tin vào tài năng của mình và cho rằng nhờ sự cần cù chăm chỉ làm ăn và nhờ thời vận của mình tốt mới khá được, hơn nữa ông ta là một người ngang bướng không tin vào mê tín dị đoan và cho rằng lời nói của ông thầy ngãi đó là huyền hoặc vô lý.

Ông thầy ngải nhìn qua dáng điệu của người chủ nhà và biết rằng ông ta không tin mình. Tuy vậy ông cũng không lấy thế làm buồn, vui vẻ chào chủ nhà rồi quay gót đi ra sau một lời nhắn nhủ:

- Một ngày nào đó ông sẽ hiểu rõ giá trị của chậu ngải và lời nói của tôi hôm nay.

Đứng nhìn ông thầy ngải đi khuất người chủ nhà mới quay trở vào miệng lẩm bẩm:

- Hừ! Thực là hão thuyết.

Ngày nọ, có một người chơi lan nghe đồn về cây lan này đã tới nhà người chủ chậu lan để hỏi mua với giá cao. Ông đưa ra lời đề nghị mua với giá khiến chủ nhà phải ngạc nhiên đến không tưởng tượng đựoc. Ông chủ nhà vì ham lợi nên đã đồng ý bán ngay với nét mặt mừng vui rạng rỡ. Người mua hoa sau khi trả tiền thì vội vã mang chậu hoa đi ngay, còn chủ nhà nghĩ rằng :"có lẽ ông thầy ngải nói đúng một phần nào vì mình đã bán chậu hoa với một giá cao chẳng thua gì vàng ngọc, đúng là chậu ngải cầu tài".

Thực ra ý nghĩ đó của ông chủ nhà nọ chỉ là một ý nghĩ có tính cách châm biếm và hài hước mà thôi, trên thực tế ông ta vẫn không tin chậu hoa Hoàng lan là một thứ ngải cầu tài. Nhưng sự đời có nhiều chuyện lạ mà không ai ngờ được, kể từ ngày bán đi chậu hoa Hoàng lan ông chủ nhà đó bắt đầu gặp nhiều sự rắc rối thất bại trên con đường làm ăn của mình. Sự nghiệp này dồn dập đến mức chẳng mấy chốc mà gia tài ông đã bị khánh kiệt, đến phút đó ông chủ nhà mới hối hận trách mình vì không tin lời ông thầy ngải và ham tiền đem bán chậu hoa nên mới có sự đổ vỡ ngày hôm nay.

Khi sự nghiệp đã hết, tay trắng trở về không, bấy giờ người chủ nhà mới tin lời ông thầy ngải và đi vào rừng sâu để kiếm tìm. Ông đã tìm được, nhưng khi bụi hoa được trồng vài chậu lại chẳng sinh sôi nảy nở mà càng ngày càng tàn lụi đi trước sự buồn khổ và thất vọng vô cùng của chủ nhà, chứng tỏ rằng thời của ông đã hết.

Nếu chỉ căn cứ vào câu chuyện trên đây để kết luận Hoàng lan là một loại ngải cầu tài thì hơi vội. Nhưng trên thực tế qua nhiều khảo nghiệm của các nhà chuyên môn thì quả thực cây Hoàng lan là một loại ngải cầu tài có giá trị thực thụ. Có một điều rất đặc biệt là trồng cây hoa Hoàng lan để cầu tài không phải qua sự phù phép của các nhà chuyên môn về ngải nghệ, mà nó đã có hẳn thiên tính ai hạp thì được. Khác với các loài cây ngải khác luôn luôn phải có sự tinh luyện và phù phép mới thành công.

Thanked by 3 Members:

#11 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 14/05/2012 - 08:49

hiendde xin cám ơn quý vị.

Sửa bởi hiendde: 13/10/2012 - 09:49


#12 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 14/05/2012 - 09:02

THẦY NGẢI MÁN VÀ CON VOI GIÀ MỘT NGÀ CỦA VUA HÀM NGHI

(Theo tài liệu của Thái Hy Dy đăng trên báo Tân Luận 1964)

Năm 1888 sau cuộc quật khỏi chống Pháp của vua Hàm Nghi với sự phò tá của hai phu chính đại thần Tôn Thất Thuyết và Nguyễn Văn Tường bị thất bại, vua Hàm Nghi bị nắt do sự phản bội của gian thần Trương Quang Ngọc, sau đó vua Hàm Nghi bị đày sang Angieri.

Theo truyền khẩu trong nhân gian thì khi vua Hàm Nghi còn tại triều, ngài thường hay ngự trên lưng thớt voi một ngà mỗi khi dạo chơi trong Hoàng thành hay xa hơn nữa là trong những cuộc săn bắn thuộc vùng núi non kề cận kinh đô.

Nhưng sau ngày vua Hàm Nghi bị Pháp bắt rồi đày ngài sang Angieri thì thớt voi một ngà của nhà vua cũng mất tích luôn không một ai trông thấy nữa. Mãi đến năm 1947 mới có người trông thấy voi một ngà của nhà vua Hàm Nghi xuất hiện lại vùng rừng núi huyện Lệ Thủy thuộc tỉnh Quảng Bình nghĩa là cách hơn năm chục năm sau. Có điều sự xuất hiện của voi một ngà này đã gây ra khá nhiều tai nạn khủng khiếp cho dân chúng thuộc huyện Lệ Thủy chuyên đi rừng làm gỗ. Số người chết vì bị voi chà đạp lên đến hàng đôi ba chục người, nạn nhân bị voi chà đạp nhiều nhất là hai làng Xuân Bồ và Mỹ Trạch.

Nhà đương cuộc lúc bây giờ đã tìm đủ mọi cách để hạ voi nhưng súng đạn lúc ấy không mang lại kết quả gì mà còn làm cho con voi một ngà hung dữ thêm lên và giết hại nhiều người hơn nữa. Một điều rất nguy hiểm là thời ấy đang trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp nên đa số dân cư đều tìm lên sống ở miền núi để tránh nạn khủng bố. Nếu không trừ dựoc nạn voi dày thì tai họa sẽ vô cùng, khó mà lường được.

May sao có một vị bô lão đã ngoài bảy mươi tuổi, chạy tản cư ra lập nghiệp tạm thời ở Quảng Bình, ông ta nghe chuyện voi một ngà dày đạp giết người nên đến nhà đương cuộc xin được yểm trợ để ông ta đi tìm voi vì ông ta nghi ngờ voi đó là voi một ngà của vua Hàm Nghi xưa kia, và chính ông ngày xưa là quản tượng của thớt voi đó. Ông tin rằng nếu quả thực là voi xưa do ông điều khiển thì ông có thể thuyết phục được.

Trước sự đề nghị của bô lão đó nhà đương cuộc chấp nhận ngay và sau đó là cuộc tìm voi của vị bô lão với sự yểm trợ của một trung đội võ trang. Sỡ dĩ vị bô lão đó tin quyết rằng đó là voi một ngà của Vua Hàm Nghi, vì ông nghe người đi rừng gặp voi về kể chuyện lại là voi một ngà có đeo xiềng và quai da, chân có dính vòng sắt nên ông mới dám tin như vậy.

Quả nhiên sau hai ngày tìm kiếm với tất cả sự dè dặt, đoàn người đã gặp được voi một ngà dưới chân núi Rợn. Thấy đông người từ xa tiến lại, voi gầm lên chuyển động cả núi rừng rồi định xông tới đoàn người làm dữ. Vị bô lão vừa nhìn thấy voi đã tin chắc là voi xưa nên ông vẹt đoàn người yểm trợ và tiến lên phía trước nói vài tiếng líu lo hình như là thứ tiếng ngày xưa ông thường dùng để nói với voi khi còn làm quản tượng.

Hình như nghe được tiếng của ông lão, voi ngừng lại vòi giơ lên cao và bốn chân dậm thình thịch xuống đất. Thấy điệu bộ của voi, ông lão mừng rỡ vì biết đích xác đó là voi già xưa và voi đã nhận ra tiếng lóng của mình. Ông liền mạnh dạn tiến về phía voi, mồm hát líu lo nhiều thứ tiếng lạ, quả nhiên sau một tiếng rống to thảm thiết, voi phục chân trước quỳ xuống đón.

Ông lão ôm lấy đầu voi, tay sờ xiềng cả người và voi đều nước mắt tuôn tràn. Sau phút cảm động đó ông lão tìm đủ mọi cách để dụ voi về hàng, nhưng điều này voi đã không làm vừa ý ông lão. Cuối cùng ông lão khuyên voi nên tìm vào sâu trên non cao và không nên sát hại dân lành. Có lẽ voi hiểu được tiếng người nên sau lần đó trở đi tai nạn voi dày không còn xảy ra nữa và voi cũng biệt tích không còn ai thấy.

Nhưng hơn một năm sau, tai nạn này lại xảy ra, voi lại tiếp tục chà đạp người đi rừng chỉ vì một hôm voi gặp một đoàn người có súng và vì thiếu bình tĩnh đoàn người đó đã bắn xối xả vào voi. Cuộc thảm sát bắt đầu xảy ra, lần này thực vô cùng nguy hại và sự thuyết phục của vị bô lão trong những lần sau đều không có hiệu quả. Nhà đương cuộc hết sức lo lắng và bối rối trước thảm họa này, về sau đành để người ra tận Thanh Hóa để đón một ông thầy ngải vào trị voi và lần này rất kết quả. Voi một ngà bị ông thầy ngải giết chết bằng cách thư ngải bắn tên.

Thanked by 2 Members:

#13 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 14/05/2012 - 09:12

MỘT CÁI CHẾT RÙNG RỢN DÀNH CHO VOI MỘT NGÀ

Thư ngải rắn vào bụng voi

Ông thầy ngải Mán được hướng dẫn đi tìm voi vào những nơi voi thường xuất hiện. Dụng cụ để hạ voi của ông thầy ngải là một cây cung thường, dài một thứoc hai, báng cung tám tấc với ba mũi tên có tẩm độc ngải, ngoài ra không còn một thứ gì khác lạ.

Chờ đợi đến ba ngày mới gặp được voi, từ trên cao ông thầy ngải đọc bùa chú rồi lắp tên vào cung bắn liền ba mũi vào mình voi, tiếp đến là những người đi sau nổ súng yểm trợ cho ông thầy ngải Mán để đuổi voi vào rừng sâu, sau đó mọi người ra về.

Theo lời ông thầy ngải mán cam đoan thì bảy ngày sau vào rừng tìm kiếm voi thế nào voi cũng chết, mọi người đều hoài nghi lời nói của ông thầy ngải, vì bằng chứng rất cụ thể là súng trường và lựu đạn, súng máy còn không giết chết voi thì sá gì với ba mũi tên găm sớt ngoài đa lại có thể giết được voi dữ. Tuy nhiên mọi người đều không ai nói ra mà chỉ cố gắng chờ đợi... Một tuần lễ qua mau đoàn người tìm voi lại lên đường, quả nhiên sau hơn một buổi tìm kiếm họ gặp voi một ngà nằm chết bên cạnh suối Bụt, gần núi Bang và Rợn. Đầy mình voi toàn những thương tích đã thành sẹo do súng đạn gây ra trước đây.

Ông thầy ngải liền bảo mọi người đi theo mổ bụng voi mà xem cho biết. Sau khi mổ bụng voi một cảnh tượng hãi hùng ghê rợn xảy ra trước mắt làm mọi người chứng kiến đều xanh mặt run sợ, trong bụng voi toàn là rắn mối bò lúc nhúc và gạch đá. Phút hãi hùng đã qua qọi người trở lại bình tĩnh nhìn ông thầy với cặp mắt đầy thán phục. Sau đó họ tháo xiềng và dây da trong cổ, chân voi ra rồi nhổ ngà đem về, còn xác voi được chôn cất tử tế.

Ông thầy ngải Mán được đền ơn trọng hậu và được nhà đương cuộc tặng luôn cho chiếc ngà to lớn. Riêng xiềng, xích, quai da có niên hiệu của Vua Hàm Nghi thì được giữ lại. Qua phần này ta thử đặt một vấn đề làm sao ông thầy ngải lại có thể thư ngải vào trong bụng voi và trong bụng voi sinh ra nhiều rắn và gạch đá.

Vấn đề này thực ra chẳng có gì lạ bởi vì ông thầy ngải Mán đó chuyên về ngải độc, trên đầu nhọn của ba mũi tên bắn vào mình voi có tẩm sẵn một chất thuốc ngải cực độc, chỉ cần hơi trầy trật ngoài da chút đỉnh là loại siêu trùng độc ở đầu mũi tên đó xâm nhập vào cơ thể, nhất là ruột, loại xi trùng đó sinh hóa ra nhờ huyết của voi và biến thành vô số con bọ to lớn mới trông qua như rắn, nhưng thực tế đó là trùng độc. Loại trùng độc đó đục khoét ở trong gan ruột của voi, voi đau đớn quá ruột gan nóng như thiêu đốt và ngứa ngáy vô cùng nên voi gặp đá là ăn đá ngay, vì vậy trong bụng voi có cả gạch đá.

Thanked by 2 Members:

#14 hiendde

    Quản Lý Viên

  • Quản-Lý
  • 6131 Bài Viết:
  • 5973 thanks

Gửi vào 15/05/2012 - 06:53

GIEO GIÓ GẶT BÃO

Một gia đình nuôi ngải độc, chết vì độc hại.

Cách đây mười tám năm tại miền thượng du Bắc việt, giáp ranh trung Hia có một gia đình nọ chuyên môn ngải độc để hại người cầu lợi cho mình. Có thể nói nghề nuôi con ngải độc của gia đình này gần như cha truyền con nối đến mấy đời, dân trong vùng thỉnh thoảng vài năm lại có người chết vì bệnh lạ và cứ như vậy đời này sang đời khác mà không ai tìm ra nguyên nhân của căn bệnh.

Hầu hết những người chết vì bệnh lạ đều giống nhau khi chết thì cả người bầm tím, tay chân quắp lại và mắt thì trợn lên trông thực dễ sợ. Nhiều người mê tín dị đoan thì cho rằng vùng này bị ma hành quỷ lộng nên bày ra lễ lớn lễ nhỏ để cúng vái. Cho đến một ngày nọ, cả một gia đình sáu người ngã ra chết năm người chỉ còn một người đàn bà độc nhất là không chết và cũng nhờ cái chết thảm của gia đình đó mà người ta phát hiện được những cái chết do đâu mà có.

Chuyện xảy ra như sau: Gia đình ông Nhiếp là một gia đình giàu có nhất vùng, quanh năm tài vật dư ăn dư để, ông Nhiếp lại được tiéng tốt là lòng nhân ái biết cứu đời và gúp người nghèo khó. Một gia đình được tiếng khen truyền đời như vậy thực là hiếm có nên dân trong vùng rất nể vì. Năm đó ông Nhiếp vào tuổi bốn mươi lăm, ông có một vợ và ba con trai, con trai đầu vừa đúng hai mươi ba tuổi và con út vừa tròn mười sáu.

Người con trai đầu của ông Nhiếp tên là Nhiêm, vừa cưới vợ được gần năm tháng, vợ của Nhiêm tên là Lý và Lý chính là bắt nguồn của câu chuyện. Từ ngày nàng Lý về nhà làm dâu nhà ông Nhiếp nàng bắt đầu khám phá ra gia đình nhà ông Nhiếp có một nếp sống kỳ lạ gần như bí ẩn, ngay đến cả người chồng đầu gối tay ấp của Lý cũng tỏ ra khó hiểu. Tâm lý người đời là một khi thấy chuyện gì khó hiểu lạ lùng thì lại rất ưa tìm hiểu trường hợp của nàng Lý cũng vậy.

Nhiều khi Lý thủ thỉ hỏi chồng:

- Mình à! Hình như tôi thấy nhà mình có chuyện gì bí ẩn mà thấy mẹ cũng như mình cũng như mình và các chú đều giấu tôi phải không? Đã là chồng vợ thì mình nói cho tôi biết đi.

Nghe Lý hỏi, Nhiêm trả lời mập mờ rằng:

- Ối, có chuyện gì đâu mà bí ẩn, chẳng qua là chuyện làm ăn đó thôi, mình đừng có gấp tìm hiểu làm gì, một ngày nào rồi tôi sẽ kể cho mình nghe, chứ bây giờ thì chưa tiện.

- Mình bảo là không bí ẩn, mà tại sao mỗi lần tôi đi chợ thì thấy mẹ hoặc mình đều dặn bảo tôi mua nhiều thịt sống, nhưng khi mang thịt về thì không cho tôi nấu nướng lại mang lên nhà trên đưa vào bàn thờ làm gì thế? Đã vậy cả nhà đều dặn và ngăn cấm không cho tôi vào nhà thờ là ý làm sao, không lẽ công chuyện làm ăn mà bí hiểm đến vậy sao? Vậy chớ thịt sống tôi mua về ai ăn mà hết?

Nhiều lần hỏi chồng như vậy và lần nào cũng bị chồng gạt đi để nói chuyện khác, nếu sự thắc mắc hoài nghi đối với Lý càng ngày càng lớn dần theo năm tháng, không dừng được, Lý rắp tâm tìm hiểu. Một hôm sau khi đi chợ mua thịt cho chồng rồi làm bộ đi ra nhà sau. Thấy vợ không quan tâm người chồng liền mang thịt heo lên nhà trên, rồi đi vào bàn thờ dưới bàn thờ có một chiếc lu lớn có đậy nắp cẩn thận, Nhiêm nhẹ nhàng thận trọng mở nắp lu lên miệng lẩm nhẩm đọc:

Lưỡng độc xà, lưỡng Độc xà
Mi ở nhà ta mi ở nhà ta
Đói ăn khát uống
Ta nuôi cho mi sống
Mi giúp cho ta nên
Tài lộc ta vững bền
Ta và mi cùng hưởng.

đọc xong, Nhiêm thả thịt heo vào lu rồi đậy nắp lại và thong thả đi ra nhà ngoài để làm những công việc như thường lệ và yên chí là vợ mình chẳng hề hay biết. Nhưng Nhiêm đâu có ngờ rằng chính trong khi mà Nhiêm vào bàn thờ dỡ nắp lu lên miệng đọc lẩm nhẩn mấy câu thơ khó hiểu đó ,rồi bỏ thịt vào đạy nắp lu lại thì cũng chính là lúc mà Lý ở ngoài hè rình rập, dán hai mắt vào một lỗ nhỏ của vách nhà để nhìn những động tĩnh của Nhiêm, Lý đã thấy rõ tất cả.

Không thấy thì thôi, mà đã thấy thì Lý lại càng thắc mắc nhiều hơn nữa và chỉ mong cho cả nhà đi vắng để lên nhà thờ dỡ lu ra xem cho biết cái gì ở trong. Lý rắp tâm chờ đợi trong sư nôn nóng, ngày một ngày hai và cho đến một hôm, cơ hội đã đến với Lý. Hôm đó cả nhà đều đi vắng. Sau khi chạy ra ngoài nhìn trước nhìn sau không có ai, Lý cài cổng cẩn thận rồi đi nhanh vào bàn thờ thận trọng dỡ nắp lu lên nhìn xem. Một cảnh tượng hãi hùng khiến Lý phải tái xanh mặt, tay chân run rẩy vội vàng đậy nắp lu lại.

Số là khi nhìn vào trong lu, Lý thấy một đôi rắn xanh to lớn nằm cuộn tròn miệng há rộng như đớp mồi. Hoảng quá, Lý chạy thật nhanh ra ngoài, sau vài phút trôi qua, Lý bình tĩnh và tự nghĩ “Không hiểu vì sao gia đình nhà chồng mình lại nuôi rắn và nuôi rắn để làm gì?" Tâm hồn Lý vốn mộc mạc chất phác , nàng nghĩ tiếp chẳng biết là nuôi rắn để làm gì, nhưng loài rắn là loài độc ta cần phải giết đi mới được. Nghĩ là làm, Lý liền trở xuống nhà bếp đun ngay một nồi nước sôi lớn, sau khi nước sôi Lý bê lên nhà thờ mở nắp lu ra rồi bất ngờ nghiêng nồi nước sôi đổ úp vào lu rắn.

Đôi rắn xanh bị nước sôi liền quẫy chết, giữa lúc đó, ngoài rẫy đậu hai vợ chồng ông Nhiếp và Nhiêm cùng hai con trai đang hái đậu bỗng dưng thét lên một tiếng lớn rồi ngã lăn ra tay chân co quắp, mắt trợn ngược, miệng ứa máu tươi, thân thể tím lịm giãy chết tức khắc. Những người làm rẫy ở cạnh đó trông thấy đổ xô lại cứu chữa nhưng vô phương vì họ đã chết ngay. Tin gia đình ông Nhiếp cả năm người đều bị chết bất đắc kỳ tử được loan truyền rất nhanh. Người phụ nhau khiêng những xác chết về nhà trước sự sợ hãi thất thần của nàng Lý.

Lý như người điên loạn, hết ôm xác chồng khóc lóc kêu la lại ôm xác cha mẹ chồng và hai cậu em chồng òa khóc. trước thảm họa tày trời đó mọi người chung quanh bắt đầu đặt nghi vấn kẻ thì đưa ra giả thuyết này người thì lập luận nọ, có kẻ thì cho rằng bị ma hành quỷ lộng. Cuối cùng một giả thuyết được chấo nhận rất tai hại cho nàng Lý. Đó là giả thuyết bị đầu độc, và người bị tình nghi bỏ độc chính là nàng Lý. Thế là nàng Lý bị bắt giữ để điều tra, còn lại năm xác người được dân trong vùng họp lại tẩm niệm và chôn cất.

Thói thường “Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn ba ngày đường” và cũng chính nhờ miệng thế gian đồn đãi mà nàng Lý nhờ đó mới mở được oan tình. Số là có ông thầy địa lý người Tàu rất am hiểu về ngải nghệ và trùng độc đi ngang qua vùng này nghe tin truyền là một gia đình năm người chết bất đắc kỳ do sự đầu độc của nàng dâu, nên ông có vẻ thắc mắc và nghi ngờ. Ông tìm đến nhà chức trách để xin đựoc hỏi thăm tội phạm với những lý lẽ mà ông cho rằng không ohải đầu độc.

Thực ra nhà chức trách cũng đã ngờ như vậy nhưng vì chưa có yếu tố chính xác về cái chết của toàn gia ông Nhiếp nên buộc lòng phải giữ nàng Lý để điều tra và càng điều tra càng thấy rõ nàng Lý không phải là tội phạm, trước nghi vấn đó thì đột nhiên ông thầy xuất hiện và trình bày sự ngờ vực của mình. Ông thầy Tàu nói:

- Đây có thể là một trường hợp nuôi độc bị phải độc, bởi vì chỉ có cái chết bị độc ngải cắn hoặc phải độc ngải thì thân mình mới bầm tím co quắp và trợn lên mà thôi.

Quả nhiên sau khi gặp nàng Lý ông thầy Tàu gặng hỏi Lý là có thấy gia đình chồng có gì káhc lạ, chẳng hạn như nuoi chuột, rắn, sâu lớn không? Nàng Lý lúc bấy giờ đã trở lại trạng thái bình thường, ngoài sự khổ đau vì đại tang rất lớn nên khi được hỏi, nàng nhớ đến đôi rắn xanh ở trong lu bị mình giết bèn đem kể lại đầu đuôi câu chuyện từ khi mình về làm dâu nhà ông Nhiếp, thấy chuyện lạ khi phát giác ra đôi rắn xanh ở trong lu, rồi nấu nước sôi đổ vào giết đi, tất cả nàng Lý kể lai rất rõ ràng cho nhà chức trách và ông thầy Tàu nghe.

Nghe xong câu chuyện của Nàng Lý, ông thầy Tầu gật gù và quay lại nói cho nhà chức trách nghe, thủ phạm giết chết cả gia đình chồng chính là nàng Lý và nàng Lý cũng chính là cứu tinh của dân trong vùng. Ông giải thích:

- Chính gia đình ông Nhiếpp đã nuôi ngải trung độc để hại người và cầu lợi cho mình. Con độc sống với chủ rất trung thành và luôn luôn làm theo lệnh của chủ. Suốt ngày nằm một chỗ, nhưng khi chủ sai khiến thì dù phải vượt hàng trăm cây số con độc cũng vượt đi. Mỗi người nuôi độc đều có thứ tiếng nói riêng với con độc. Và trung bình ba năm người nuôi độc phải dùng con độc của mình để giết chết một người, có như thế sự làm ăn mới phát đạt được.

Cách thức giết người thì tùy theo cách điều khiển của chủ độc, chỉ cần con độc cắn vào người nào thì người đó chết ngay. Một khi người chủ độc không muốn nuôi độc nữa thì phải sắm đủ lễ lộc gồm có đèn nhang, hai mươi bốn con gà sống, một thúng gạo nếp chờ đến canh khuya mang con độc cùng với các lễ vật đi về phía đông cách nhà trên ba cây số, tìm một khoảng đất trống đặt lễ vật xuống đốt nhang đèn cúng vái tứ phương rồi thả gà ra và luôn con độc. Thả độc xong chủ độc im lặng bỏ về nhà bằng con đường khác mà không đi theo lối cũ.

Từ đó con độc sống chết ra sao hoặc đi đâu không ai biết, chỉ có điều chắc chắn là con độc không hại người nữa. Có một cách để biết nhà có nuôi độc là khi vào nhà, người ta chỉ cần úp chiếc nón xuống đất là biết ngay, bởi vì chủ độc sẽ vội vàng dỡ chiếc nón lên và lật ngữa đem cất chỗ khác, nếu không dở nón lên cất thì con vật sẽ cất lên tiếng kêu kỳ quái và tìm đủ mọi cách để thoát ra bò quanh chiếc nón cho bằng được.

Sau khi nghe lời giải thích của ông thầy Tàu, nhà chức trách sở tại liền cùng ông thầy Tàu đi với nàng Lý về nhà ông Nhiếp mở lu ra xem, quả nhiên có đôi rắn xanh chết sình thúi ở trong lu, ông thầy Tàu giải thích thêm rằng gia đình nào nuôi độc thì tính mạng mình gắn liền với con độc, nếu vì bất cứ một lẽ gì mà con độc chết thì tất cả gia chủ đều chết theo tức khắc, sở dĩ nàng Lý giết độc mà nàng không chết theo gia đình chồng vì nàng được gia đình chồng xem như người ngoài cuộc.

Thế là nàng Lý được tha nhờ ông thầy Tàu và dân trong vùng mới biết được là sở dĩ lâu nay trong vùng có người chết vì bệnh lạ tất cả đều do bàn tay hạ độc của gia đình ông Nhiếp. Từ đó họ mới an tâm làm ăn và xem nàng Lý như vị cứu tinh của họ. Trên đây là câu chuyện có thực xảy ra ở Lai Châu. Ngày nay sự văn minh đã cảm hóa được con người nên lối dùng độc theo kiểu này cũng không còn nữa, đó cũng là một sự may lớn cho xã hội vậy.


TÌM HIỂU NGẢI NGHỆ HUYỀN BÍ

HUỲNH LIÊN TỬ 1969





Thanked by 4 Members:

#15 ngoclam

    Hội viên mới

  • Hội Viên
  • Pip
  • 9 Bài Viết:
  • 1 thanks

Gửi vào 09/10/2012 - 04:00

bài viết quá hay!





1 người đang đọc chủ đề này

0 Hội viên, 1 khách, 0 Hội viên ẩn